12/06/2013

VỤ ÁN CẨM NHUNG

VỤ ĐÁNH GHEN THẾ KỶ

Khi “đệ nhất phu nhân” Trần Lệ Xuân vào cuộc vụ đánh ghen rùng rợn nhất Sài Gòn, là vụ tạt axít xảy ra, bà ta đang ở nước ngoài, nhưng cũng biết được vụ việc qua báo chí. Một tuần lễ sau bà ta về tới Sài Gòn, việc đầu tiên là bà chỉ đạo Nha An ninh phải vào cuộc, xử thật nặng những kẻ gây ra tội ác.
Đích thân Trần Lệ Xuân cũng tới thăm Cẩm Nhung, rồi thu xếp đưa cô đi nước ngoài chữa trị, nhưng tất cả đều vô ích, không gì có thể cứu vớt cuộc đời cô vũ nữ.
Cả Sài Gòn hồi hộp theo dõi
Không chỉ ra lệnh bắt xử những kẻ tạt axít, bà Lệ Xuân còn chỉ đạo cho ngừng hoạt động tất cả các vũ trường, vì theo bà đó là nguồn gốc của ăn chơi sa đọa, tan nát gia đình và tội ác. (cho nên thời TT Diệm cấm các khiêu vũ trường hoạt động, trừ phòng trà ca nhạc – admin)
4 Cam Nhung 3Bà ra lệnh cho kiểm tra tất cả các tướng tá Sài Gòn xem ai có vợ nhỏ phải kỷ luật, hạ cấp hoặc loại khỏi quân đội. Sài Gòn vốn sôi động về đêm, những ngày sau đó trở nên đìu hiu khi mà hàng trăm vũ trường nhộn nhịp phải đóng cửa theo lệnh của bà cố vấn.
Các tướng tá Sài Gòn thì khỏi phải nói, chạy lo đủ kiểu để không bị phát hiện là có vợ nhỏ. Sau giờ làm việc, các đấng phu quân ở Sài Gòn chạy thẳng về nhà với vợ con, để cô vợ không nổi hứng tố cáo với bà cố vấn là chồng mình đã có vợ nhỏ thì sự nghiệp nhà binh coi như đổ sông đổ biển.
Con đường công danh, sự nghiệp của Thức “công binh” cũng bỗng chốc chấm hết, bao nhiêu bổng lộc trong ngành xây dựng công trình quân sự bỗng chốc mất trắng, ông bị buộc phải giải ngũ, trở về làm dân. Một phiên tòa xét xử vụ tạt axít đã được gấp rút mở sau đó gần 3 tháng. Bà Năm Ra đô và tên du đãng tạt axít bị tuyên phạt mỗi người 20 năm tù, một tên đồng bọn khác bị phạt 15 năm tù. Thế nhưng, chỉ vài tuần sau, khi vụ án còn đang bị kháng cáo, thì chế độ Ngô Đình Diệm đã bất ngờ sụp đổ với cái chết của 2 anh em nhà họ Ngô, bà Lệ Xuân phải sống lưu vong.
Chính trường Sài Gòn sau cái chết của anh em nhà họ Ngô đã rối ren suốt mấy năm trời, không ai quan tâm đến vụ tạt axít cô vũ nữ Cẩm Nhung. Không thấy nền “đệ nhị cộng hòa” của Nguyễn Văn Thiệu đưa ra xét xử. Sau đó vợ chồng Thức “công binh” đã chia tay nhau, người chồng về quê sống ẩn dật, còn bà Năm Ra đô thì gửi thân nơi cửa Phật, có lẽ bà muốn nhờ cửa Phật từ bi gột rửa tội lỗi khủng khiếp mà bà đã gây ra.
Lại nói về Cẩm Nhung, ca axít đậm đặc đã phá hủy toàn bộ khuôn mặt của cô vũ nữ, đôi mắt của nạn nhân cũng bị phỏng rất nặng. Các bệnh viện ở Sài Gòn đều bó tay, chỉ có thể cứu được mạng sống của Cẩm Nhung, còn đôi mắt, khuôn mặt thì không thể cứu chữa.
Bà Trần Lệ Xuân đã đích thân đến bệnh viện thăm nạn nhân, trực tiếp nghe các bác sĩ trình bày tình trạng thương tật. Sau đó, vợ chồng bà Trần Lệ Xuân đã chỉ đạo cho Đại sứ quán Việt Nam Cộng hòa ở Nhật Bản thu xếp đón Cẩm Nhung qua Nhật Bản chữa trị thương tật.
4 Cam Nhung 1Một ngày cuối tháng 9.1963, Cẩm Nhung được đưa lên máy bay sang Nhật Bản. Thế nhưng, nền y học của Nhật Bản cũng phải chịu thua, không thể phục hồi dung nhan và đôi mắt cô vũ nữ. Hai tháng sau, Cẩm Nhung trở về nước, lúc Sài Gòn đã đổi chủ. Bà Trần Lệ Xuân từng hứa “bảo bọc trọn đời” cho Cẩm Nhung giờ đã sống lưu vong ở nước ngoài.
Trả thù đời
Từ đỉnh cao danh vọng bỗng chốc rơi xuống tận cùng địa ngục, Cẩm Nhung trong đau khổ tuyệt vọng, đã lao vào đập phá, uống rượu, hút thuốc… Để “trả thù đời”, Cẩm Nhung sẵn sàng ngã vào lòng của bất cứ người đàn ông nào, không cần tiền bạc hay điều kiện gì. Thế nhưng, với khuôn mặt cháy xám, thẹo lồi lõm như ác quỷ, cặp mắt mờ đục lồi ra ngoài như mắt ếch, không có người đàn ông tỉnh táo nào đủ can đảm làm tình nhân của cô.
Chán chường, tức giận, Cẩm Nhung càng lặn ngụp trong rượu chè. Mẹ của Cẩm Nhung vì buồn phiền mà sinh bệnh, rồi qua đời cuối năm 1964. Cẩm Nhung càng lao sâu vào cuộc nghiện ngập cho quên đời, tài sản sau mấy năm kiếm được trong các vũ trường và cặp bồ với hàng tá nhân tình là sĩ quan, giờ cô tha hồ đập phá. Bao nhiêu món đồ quý giá của cô cứ lần lượt ra đi, ban đầu là chiếc xe máy loại mới nhập cảng của Nhật Bản, sau đến các loại nữ trang, hột xoàn, vòng vàng… Cuối cùng, Cẩm Nhung bán nốt căn nhà với giá gần 200 lượng vàng để có tiền tiêu xài, cô và bà vú Sọ phải thuê nhà ở trọ.
Số tiền bán nhà rồi cũng cạn dần, ngày cô không còn đủ tiền để trả tiền thuê nhà cũng là ngày bà vú Sọ trung thành đổ bệnh nặng, không tiền chạy chữa, nên đã qua đời. Còn lại một mình không nơi nương tựa, không nghề nghiệp, đôi mắt mù lòa, cô vũ nữ lừng danh một thời chỉ còn biết đi ăn mày.
Ban đầu, Cẩm Nhung đi ăn xin trước chợ Bến Thành vào dịp tết năm 1969. Cô ngồi bên vệ đường, trên ngực đeo bức ảnh cô chụp chung với trung tá Trần Ngọc Thức, tay chìa ra xin lòng thương hại của người đi đường. Ban đầu người ta kéo tới xem Cẩm Nhung rất đông, cho tiền cô cũng nhiều. Có tiền, Cẩm Nhung tiếp tục nghiện ngập, đập phá.
4 Cam Nhung 2Càng về sau, người Sài Gòn càng bớt cảm động về chuyện ăn xin của cô vũ nữ, càng ít cho tiền. Không thể ngồi xin một chỗ, Cẩm Nhung cầm gậy dò đường đi xin dọc theo đại lộ Lê Lợi, đường Tự Do, những lối đi một thời in dấu chân cô từ nhà tới vũ trường Kim Sơn. Sau đó, Cẩm Nhung phải rời khỏi khu vực trung tâm Sài Gòn, đến chợ Bình Tây, chợ Bà Chiểu, cuối cùng là ngã tư Trần Quốc Thảo – Lý Chính Thắng, trước khi cô âm thầm rời Sài Gòn hoa lệ để về miền Tây xa xôi ăn xin trên bến phà Mỹ Thuận.
Ngày ấy, khi đã mù lòa, xấu xí, phải ra đường ăn xin kiếm sống, Cẩm Nhung nhờ người quen phóng to tấm ảnh cô chụp với người tình trung tá công binh Trần Ngọc Thức để đeo trước ngực, vừa để thiên hạ xót thương mà bố thí, vừa để “trả thù đời” đối với kẻ đã tệ bạc bỏ mặc cô đau đớn, bệnh tật, nghèo khó mà không một lời hỏi han, thăm viếng. Ban đầu, sau khi Cẩm Nhung mang tấm ảnh mình và tay trung tá rất đẹp đôi trước ngực, mấy ngày sau có người lạ tới năn nỉ cô đừng trương tấm hình ấy ra nữa, bù lại họ cho cô số tiền kha khá.
Cẩm Nhung không chịu, họ cũng giật đại tấm ảnh, xong để lại trong ca ăn xin của cô một số tiền. Không chịu thua, Cẩm Nhung lại nhờ người thân phóng tấm ảnh khác để đeo, và lại bị họ giật. Sau đó, không chỉ bị giật hình ảnh, mà cô còn bị đánh đập gây thương tích, chỉ vì chuyện ôm tấm hình chụp chung với người tình cũ đi ăn xin khắp Sài Gòn.
Không sống được ở Sài Gòn, Cẩm Nhung âm thầm tìm ra bến xe Miền Tây để lên xe đò về bến phà Mỹ Thuận kiếm sống, vẫn với cái cách ngồi bên lề đường ăn xin, ngực treo tấm ảnh năm nào.
Khieu vuTại đây, cô cũng bị người lạ giật tấm ảnh. Không chỉ vậy, ai đó đã nhân lúc cô đi ăn xin đã lẻn vào chỗ ở trọ, lục tung đồ đạc của cô, lấy đi tất cả hình ảnh cô chụp chung với người tình trung tá công binh. Kể từ đó, Cẩm Nhung không còn ảnh chụp chung với Thức công binh, cô lấy tấm ảnh chân dung của riêng mình treo trước ngực để đi ăn xin, người đi đường cảm thương phận bạc của cô vũ nữ mà bố thí cho ít tiền giúp cô sống qua ngày trong mù lòa, cô độc.
Sau ngày miền Nam giải phóng, Cẩm Nhung tiếp tục ăn xin trên bến phà Mỹ Thuận. Nhưng sau đó chính quyền dẹp nạn ăn xin để ổn định trật tự xã hội, Cẩm Nhung được đưa vào trung tâm nuôi người tàn tật. Không chịu được cuộc sống gò bó trong trung tâm, người phụ nữ mù đã lén bỏ trốn về Sài Gòn tiếp tục ăn xin.
Rồi cô lại bị “thu gom”, rồi lại trốn về tận Hà Tiên. Tại đây, Cẩm Nhung lúc thì đi ăn xin quanh quẩn các ngôi chùa, khi địa phương có chiến dịch “thu gom” người ăn xin, cô xin tá túc nhà chùa để được chén cơm, manh áo, vừa quét dọn sân chùa để khuây khỏa nỗi buồn trong cuộc đời bạc bẽo hơn vôi của cô. Kể từ đó, dù tá túc trong nhà chùa hay ăn xin đó đây, Cẩm Nhung không còn đeo tấm hình “nữ hoàng vũ trường” của mình trước ngực nữa.
Trong những năm tháng Cẩm Nhung sau khi bị nạn lang thang trên khắp nẻo Sài Gòn, cũng là lúc ở Sài Gòn xuất hiện bài hát “Bài ca cho người kỹ nữ”. Các tác giả viết bài hát này vì xót thương số phận của cô vũ nữ Cẩm Nhung. Bài hát có đoạn :
Tr khieu vu 1Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người 
Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi 
Loài người vô tình giẫm nát thân em
Loài người vô tình giày xéo thân em 
Loài người vô tình giết chết đời em…
Mai Trung Tín post (LĐĐS – 08/06/2013)
LỜI BÀN CỦA CAO BỒI GIÀ : Bài viết này đã lấy 100% nội dung (nhưng đã tóm tắt) của bài CHUYỆN TÌNH CẨM NHUNG được Cao Bồi Già post trên trang Một Thời Sài Gòn ngày 6/1/2012 do Yên Huỳnh gửi đến (các bạn muốn xem chi tiết hơn, xin bấm vào đường dẫn ghi trên)
Cẩm Nhung đã qua đời
4 Cam Nhung 4Một ngày đầu năm 2013, tại một xóm trọ nghèo ở thị xã Hà Tiên (tỉnh Kiên Giang), nơi những người ăn xin, bán vé số, bốc vác tứ xứ đến thuê ở trọ, có một đám ma nghèo. Một bà lão bán vé số đã qua đời vì già yếu, bệnh tật. Không một người thân, bà lão được những người đồng cảnh ngộ lo cho một quan tài loại rẻ tiền, rồi đưa ra nghĩa địa… Đó là một ngày cuối đời của vũ nữ Cẩm Nhung lừng danh của nửa thế kỷ trước.
Tấm ảnh cô vũ nữ
Đây là tấm ảnh được Cao Bồi Già tìm trên Net và post trong viết nói trên, không phải là Cẩm Nhưng, đấy chỉ là hình minh họa. Vì thời đó chưa có vũ nữ nào múa lửa hay múa cột (như tấm ảnh này). Cẩm Nhung là một vũ nữ đúng nghĩa với danh từ “taxi-dancer” hay “dangcing-girl”
Trần Văn Tư

2 Sat thu 1TRANH BIẾM HỌA

‘SÁT THỦ 

ĐẦU MƯNG MỦ’

THAM GIA GIAO THÔNG

Cuốn ebook “Nghĩ trước khi bấm còi” gồm 40 bức biếm họa về giao thông của họa sĩ Nguyễn Thành Phong đang gây chú ý trong cộng đồng. Những bức tranh hài hước thể hiện nhiều tình huống dở khóc dở cười trong giao thông.
Nhằm góp phần nâng cao ý thức tham gia giao thông của mọi người, tác giả cuốn ‘Sát thủ đầu mưng mủ’ Thành Phong ra mắt cuốn Nghĩ trước khi bấm còi.
Trong tác phẩm này, những bức tranh hài hước mang đến nụ cười sảng khoái, ý nhị đồng thời khiến người xem nghĩ về các hành động mà bản thân vẫn vô thức làm khi cầm lái : Bấm còi inh ỏi, phóng nhanh khi đèn vàng, không nhường đường, vừa đi vừa nghe điện thoại…
2 Sat thu 2Hình ảnh những con đường thành sông sau cơn mưa cũng được tái hiện trong tranh của họa sĩ Thành Phong. Những hình ảnh giao thông quen thuộc trên đường. Cảnh lấn chiếm vỉa hè làm nơi kinh doanh khiến người đi bộ phải tràn xuống lòng đường gây ách tắc giao thông.
Những ‘tay lái lụa’ thích thể hiện trên đường được minh họa bằng hình ảnh một ‘nghệ sĩ ballet’ đang đứng một chân trên yên xe. Với tình huống này, ‘thể hiện là vào viện’.
Bên cạnh những hình vẽ ngộ nghĩnh là những câu nói được gieo vần hài hước. Theo họa sĩ Nguyễn Thành Phong, anh mất 10 tháng để hoàn thành 40 bức tranh minh họa cho 40 câu nói. Cuốn ebook này sẽ được phát hành miễn phí.
‘Nhiều câu tôi có cảm hứng nên vẽ rất nhanh, ngược lại sẽ phải mất nhiều thời gian để lên ý tưởng rồi vẽ phác họa. Những hình ảnh trong tranh đều quen thuộc với người xem và ai cũng bắt gặp mình trong đó. Tôi tham gia vì thấy chiến dịch này hay và có nhiều lợi ích cho cộng đồng’, Thành Phong chia sẻ.

2 Sat thu 3

Nghĩ trước khi bấm còi của Thành Phong nhận được sự ủng hộ của người xem. Phần lớn bình luận đều cho rằng tác phẩm ‘hay’, ‘ý nghĩa’, ‘chuẩn không cần chỉnh’ hay ‘tranh có chiều sâu’.
Từng gặp tình huống tương tự, nickname Zen Chip chia sẻ: ‘Chuẩn luôn, mấy lần bị tít còi sau lưng toàn quay lại lườm nhưng bữa dừng ở vòng xoay Lăng Cha Cả, 2 bạn thanh niên đằng sau đồng thanh nói anh ơi cho đem đi qua với, nghe dễ thương quá nên xách xe qua một bên nhường đường liền. Mình cũng vui mà họ cũng được việc’.
2 Sat thu 4Nickname Nhung July cho rằng, bấm còi không chỉ thiếu văn minh mà còn không tuân thủ tín hiệu đèn, đèn đỏ vẫn phi ầm ầm. Độc giả này gợi ý xây dựng văn hóa giao thông bằng việc mặc áo phông in sau lưng mấy khẩu hiệu kiểu như tuân thủ tín hiệu đèn, hạn chế bấm còi inh ỏi… Một nickname khác hiến kế : “Đầu tiên là ra luật phạt thật người nào đi đường bấm còi, độ còi vì một thế giới không còi”.
Xem xong bức tranh trên, nickname Je Nguyen bình luận : ‘Đúng bản chất tham gia giao thông của người Việt’.
Tác giả Thành Phong cho hay, lâu nhất ở bộ tranh là khâu phác thảo ý tưởng, bố cục, chọn màu, nhân vật.
Lan Hương post (theo Bình Minh)

2 nhận xét:

  1. Bức anh giao thông vui nhỉ ? Đúng chất Việt Nam ! Ha ha ................

    Trả lờiXóa
  2. Tranh biếm họa này nhìn châm biếm nhiều vấn đề khá hay !

    Trả lờiXóa