25/06/2011

XÓM NGƯỜI ĐIÊN


XÓM NGƯỜI ĐIÊN
Bên dòng sông Tam Kỳ hiền hòa có một xóm nhỏ với những nỗi đau trĩu nặng trong mỗi ánh mắt, trong từng ngôi nhà của người dân nghèo. Xóm nhỏ chỉ vỏn vẹn 55 nóc nhà nhưng có gần hai chục người mắc bệnh tâm thần.
Chúng tôi vượt đò ngang vào thôn Tân Phú, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam khi người dân trong xóm nhao nhác đuổi theo một người tâm thần đang chạy quanh khắp xóm...
Bi kịch của những gia đình...
Thấy chúng tôi còn ngơ ngác, bà lão chèo đò chậm rãi nói : "Nó là thằng Phúc, con ông bà Liệu - Bường trong xóm Cồn, thôn Tân Phú đó. Chắc mới bị tuột khỏi xích nên chạy ra phá làng, phá xóm. Nhà đó tội ghê lắm, có bốn đứa thì ba đứa con lớn đều bị tâm thần".
Đò cập bờ cũng là lúc mọi người đã "bắt" được người tâm thần kia. Bà mẹ của người tâm thần tên Phúc tóc tai tơi tả, nước mắt chảy ròng ròng, níu lấy tay đứa con trai tội nghiệp bị tâm thần của mình mà vỗ về, dỗ dành nhẹ nhàng : "Về nhà con. Về nhà ba mua kem cho ăn".  Vừa nói bà vừa kéo chàng trai mặt đỏ bừng vì nắng đi về phía triền sông, chúng tôi đi theo mà không khỏi thương cảm.
Đó là gia đình của vợ chồng ông Trần Văn Liệu và bà Bùi Thị Bường, thôn Tân Phú, xã Tam Phú. Gia đình được coi là "hoàn cảnh" nhất nơi đây bởi có bốn con thì ba người đã bị tâm thần, một bệnh rất nặng phải xích lại nếu không bất chợt lúc nào cũng có thể bỏ chạy ra phá phách làng xóm.
Trong ngôi nhà tan hoang không có một vật dụng gì đáng giá, bà Bường kể cho chúng tôi nghe trong ngập tràn nước mắt về cuộc sống khốn khổ của vợ chồng mình. Ông Trần Văn Liệu mồ côi từ nhỏ, lớn lên đi bộ đội, sau được xuất ngũ tại Đăk Lăk, rồi ông bà đến với nhau.
Niềm hạnh phúc chưa được bao lâu, bà có mang người con gái lớn tên Trần Thị Chung. Mới vài tuổi Chung đã có hiện tượng co giật, động kinh. Vài năm sau thì biến chứng "dở điên dở khùng". Tiếp đó là cậu con trai, những tưởng sẽ là niềm an ủi, nhưng nào ngờ mới được gần mười tuổi lại cũng có những dấu hiệu giống như người chị, để rồi bây giờ bệnh phát nặng hơn.
"Các chú thấy đấy, chỉ cần sơ sểnh một tý là nó thoát ra. Lúc thì trốn trong bụi rậm hù trẻ con hay người già, lúc thì cầm gậy cầm gạch ném lên tàu thuyền, lúc thì cởi quần áo chạy khắp xóm rồi gào thét inh ỏi. Lúc ăn cơm lên cơn thì đập đầu vào tường… Chúng tôi chỉ giữ nó ở nhà thôi cũng đã đủ vất vả rồi, nói gì chuyện làm ăn kiếm sống nữa. Đứa em nó còn nhỏ quá, không biết lớn lên có giống như anh chị không nữa. Nhiều lúc nhìn thấy con cái mình như vậy đau lòng lắm mà biết làm răng..."
Trong lúc bà Bường kể chuyện buồn gia cảnh của mình, Trần Văn Phúc đã bị xích lại một góc nhà và vẫn không ngừng gào thét, chửi bới và khóc lóc thảm thiết. Chúng tôi không khỏi cám cảnh cho hai ông bà. Hai vợ chồng đã gần sáu mươi, ngày ngày chỉ biết cào hến mưu sinh, quần quật từ 1 giờ sáng đến 12 giờ trưa, kiếm được đôi ba chục ngàn, thi thoảng có đi biển nhưng cũng chẳng đáng là bao. Trong khi tiền sinh hoạt, tiền thuốc thang cho hai đứa con tâm thần đã gấp mấy lền số tiền ông bà làm ra được.
Người con gái lớn tên Chung của ông bà thi thoảng có tỉnh táo, ra phụ việc vặt với mấy chị cào hến ngoài bãi sông, được người ta cho vài nghìn bạc. Nhưng lúc lên cơn có khi hất cả mẻ hến vừa đãi xong của mọi người xuống sông, làm người khác dù thương nhưng cũng e sợ...
Theo anh Đồng, Trưởng thôn Tân Phú thì trước năm 2000, xóm chỉ có ba bốn trường hợp. Đến năm 2005 con số tăng thêm 11 và hiện tại đã có 17 người bị căn bệnh này, trong đó có một số người đã "có sổ" chứng nhận của bệnh viện, còn lại đang ở mức nhẹ hơn và thỉnh thoảng mới lên cơn. Những người bị bệnh đa phần có tiền sử bình thường, phát bệnh không rõ nguyên nhân.
Xóm nhỏ này nhìn bên ngoài cũng tương tự như những xóm khác vùng phụ cận, nhưng có tới đây mới thấy được nỗi  hoang mang đến thắt lòng của người dân xóm nghèo trước căn bệnh này. Anh Trần Quang Phương, một người trong thôn dẫn chúng tôi đến nhiều gia đình có người bị tâm thần.
Ông Thiên, 48 tuổi, vốn là trụ cột trong gia đình nhưng mấy năm nay ông phát bệnh, không làm được gì, mỗi lúc lên cơn lại làm khổ gia đình, hàng xóm. Nhà bà Hạnh có đứa con lớn mắc bệnh, lâu lâu lại đưa lên bệnh viện Tâm thần Quảng Nam chích thuốc, kiểm tra. Nhà bà Năm Nhận cũng có mấy người bị tâm thần phân liệt, lúc tỉnh lúc mê.
- Một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt mà chúng tôi tiếp xúc khác là nhà bà Phan Thị Tưởng. Bà Tưởng năm nay đã gần 80, vẫn một mình chăm lo cho đứa con bị bệnh tâm thần. Những khi tỉnh thì Hồ Tăng Hưng (con trai bà Hường) rất ngoan ngoãn, đứa trẻ con nói cũng nghe. Nhưng mỗi lúc lên cơn là không biết gì nữa, đến người mẹ già chân tay run rẩy cũng không nhận ra. Nhiều lúc giữa đêm anh Hưng lên cơn xé quần áo, chạy khắp nơi, khiến mẹ già lại phải lụi cụi đốt đuốc đi tìm con.
Bà Tưởng rưng rưng nước mắt nói: "Năm nay tính ra nó đã ngoài ba mươi. Nhà chỉ một mẹ một con, tưởng có con đỡ đần lúc tuổi già, nào ngờ nó lại bệnh tật như thế. Giờ tôi già rồi còn làm gì để kiếm sống được nữa đâu. Nó thì lúc tỉnh lúc mê như thế...".
Nói đoạn bà gạt nước mắt than thở : "Đêm qua, nó quậy kinh khủng. Đầu đập, tay đấm vào tường rớm máu. Đi lang thang ngoài đường, nó còn  rượt  người ta, nhặt đá lia lên mái nhà người ta. Không chịu thấu, tui đành lấy dây xích  nó lại. Nhưng nhìn cảnh con mất tự do cũng không cầm lòng được chú ơi, mà thả nó ra thì...”
Những nỗi đau ở xóm tâm thần...
Làng Tân Phú nghèo, được chia thành mấy tổ nhỏ. Những người bị bệnh tâm thần tập trung nhiều ở xóm giữa có tên gọi là xóm Cồn (Cồn Hến - PV) với những ngôi nhà san sát nhau. Tại đây đã không biết bao lần người dân chứng kiến cảnh đuổi bắt những người tâm thần. 
Hầu hết những người tâm thần đều rơi vào độ tuổi thanh niên, trẻ và khỏe, nếu bình thường đó sẽ là những lao động trụ cột của gia đình. Như Anh Nguyễn Văn Chất, cưới vợ chưa được bao lâu thì đổ bệnh. Nhìn dáng người cao lớn của anh, không ai nghĩ anh bị tâm thần, vậy mà chỉ trong một đêm anh phá tan hoang cửa nhà.  Bị phá phách nhiều quá, cha mẹ anh đành gửi con lên bệnh viện Tâm thần Quảng Nam để điều trị.
Anh Nguyễn Văn Vụ chơi guitar va hát vọng cổ rất hay, nhưng câu vọng cổ chưa kịp dứt anh đã lên cơn, khóc như một đứa trẻ. Những đêm yên tĩnh, tiếng vọng cổ kéo theo là tiếng khóc hờ, tiếng nỉ non than vãn của anh khi trở bệnh đã ám ảnh người dân quanh đây... Không chỉ nam thanh niên, còn có không ít phụ nữ cũng là bệnh nhân tâm thần. Đó là nỗi đau không chỉ của một vài gia đình nơi đây.
Ông Hồ Văn Thống, một người dân xóm Cồn chua chat : "Hồi mô tới chừ xóm làng mới có nhiều người điên như thế. Nhà tui nằm ở giữa xóm, nên thường xuyên chứng kiến những cảnh dở khóc dở cười. Gia đình phải đóng cửa suốt ngày, phòng ngừa lúc lên cơn họ ném đá vào. Mấy năm gần đây biển cả liên tục mất mùa, đã có những ngư dân bỏ mạng ngoài khơi, giờ thì lại bị căn bệnh hoành hành. Đau lắm chú ơi !"
Anh Đồng, Trưởng thôn ngậm ngùi trong ánh mắt nhìn xa xăm : "Biết làm răng chừ, người dân còn nghèo quá ! Lo cái ăn còn chật vật, lấy tiền đâu lo thuốc lo thang. Nói ra phải tội, nhưng phải chi có cách nào đó cứu giúp cho những con người bất hạnh này, để không chỉ bản thân họ mà gia đình họ đỡ cơ cực".
Thương cảm trước hoàn cảnh quá đặc biệt của vợ chồng ông Liệu bà Bường, trước Tết Nguyên đán Đinh Hợi, chính quyền địa phương cùng các tổ chức xã hội đã quyên góp xây dựng cho gia đình họ ngôi nhà trị giá hơn 12 triệu đồng. Nhà đã xây xong lâu, nhưng chưa có tiền làm cửa. "Nếu có cửa khóa chặt, thì rất tiện quản lý mỗi lần mấy người con lên cơn. Để tụi nhỏ đi vất vưởng ngoài đường, gây lo lắng cho gia đình, lại nguy hiểm cho xã hội nữa”- bà Bường nói.
Ông Cảnh, Trưởng thôn Tân Phú, tỏ ra lo lắng không kém về căn bệnh tâm thần xuất hiện nhiều ở vùng quê này. Ông Cảnh nhẩm tính chỉ mới mấy năm gần đây, số người bị bệnh tâm thần đã tăng lên với đủ cấp độ nặng, nhẹ khác nhau. Mỗi lần có đoàn công tác về, ông Cảnh và chính quyền sở tại đều đưa đến thăm những gia đình có người bị bệnh. Chính quyền địa phương cũng đã cố gắng nhiều việc để có thể giúp đỡ những gia đình có người bệnh tâm thần. Nhưng là một xã nghèo, còn khốn khó về vật chất nên sự giúp đỡ chỉ mang tính động viên...
Rời "xóm người điên", chúng tôi không khỏi khắc khoải về số phận của những con người ấy, của những gia đình ấy. Tiễn chúng tôi, người dân xóm Cồn ra tận mép nước của con sông hiền hòa, dõi theo chúng tôi với ánh mắt thấp thỏm âu o. Điều gì sẽ chờ đợi họ ở những ngày tiếp theo ? Câu hỏi khiến chúng tôi vẫn mãi day dứt, ám ảnh...
Lan caysu post

KỲ QUÁI TỤC CHÔN 
NHIỀU NGƯỜI CÙNG MỘ
Mỗi khi có người chết, dân làng lại quật mồ dở nắp hòm nhét xác chết vào "mái nhà" của những tử thi đang trong giai đoạn phân hủy.
Hàng trăm năm qua, hủ tục "sống ở cùng nhà, chết chôn cùng mộ" ghê rợn kia ở xã Ia Peng, một xã vùng sâu của huyện Chư Pảh, tỉnh Gia Lai vẫn luôn ám ảnh… Xã Ia Reng cách trung tâm TP Pleiku 70km, trong đó có hơn 30km là đường đèo núi hiểm trở đến rợn người. Từ trung tâm huyện Chư Pảh, để đến được "thủ phủ" của tục chôn chung, chúng tôi buộc phải chinh phục đèo Sê San bên vách đá dựng đứng, vực thẳm...
Nhà mồ khổng lồ
Trên đỉnh đèo Sê San, muốn vào trung tâm vùng đất quật mồ, Rơchăm Phiên phải đổ xuống con đường đất đỏ trơn trượt dẫn vào làng Dúch 1.
Để xóa tan nỗi lo sợ "xe vuột bánh lủi xuống vực" của ông khách nhát gan, Phiên kể chuyện : "Ia Reng là nơi sinh sống lâu đời của người Jrai, gồm 3 làng (thôn) Dúch 1, Dúch 2 và làng Kép. Điểm đặc biệt là mỗi làng đều có rừng nhà mồ. Mỗi rừng đều hiện diện bóng dáng của tục chôn chung huyệt mộ".
Đến điểm cuối con dốc, Phiên bảo : "Chạy thẳng đụng núi, rẽ trái đụng núi, rẽ phải đụng rừng nhà mồ. Tao đứng ngoài này. Mày có gan thì vào đi".  Theo hướng chỉ tay của Phiên, chúng tôi lầm lũi tiến bước. Được khoảng 100 bước chân đã thấy bóng dáng những ngôi nhà mồ to đùng chìm lờ mờ trong màn sương dày đặc.
Tiến sát rừng, khí lạnh toát ra từ sương núi, cây rừng bất chợt mang đến cảm giác bất an cho những kẻ bạo gan xâm phạm nơi được xem là cấm địa của rừng già. Không như rừng nhà mồ ở các buôn làng khác luôn nằm sâu trong rừng, tách biệt với buôn làng, rừng nhà mồ ở làng Dúch 1 án ngữ giữa khu dân cư.
Nơi đây nấm mồ nào cũng to đùng, bên trong lổn ngổn đủ thứ của cải mà người sống trao cho người chết theo tục chia của như chiêng, ché, quần áo, bầu lồ ô, xà gạc, khố, giường tủ...
Điều đặc biệt nhất là những ngôi mộ ở đây to lớn khác thường. Giọng run run, một già làng tên K’rin, cho biết: "Nhiều người nằm dưới đất nên phải làm to thôi".
Trước khi tiến sâu vào rừng hái lá bép (loài lá rừng có vị ngọt kỳ lạ mà tê giác rất thích ăn, thường được đồng bào sử dụng nấu canh ống thụt từ lồ ô), già K’rin tiết lộ : "Có cái nhà ma hai ba người nằm nhưng cũng có cái 5 - 6 người ở cùng đấy".
Để tiết kiệm
Anh Nguyễn Quang Lương, thanh niên thôn Dúch 1, giọng e dè khi nhắc đến rừng nhà mồ. Sau khi bật mí trước đây rừng ma nằm trên núi cao nhưng do người chết đông, hết đất chôn nên làng mới di dời xuống núi, chọn bìa rừng sát làng làm nơi cho "người chết sống", Lương khuyên chúng tôi không nên nán lại lâu trong rừng ma vì trong đó cây cối um tùm ẩn chứa nhiều rắn độc, khí độc.
Đề cập hủ tục chôn chung, Lương lắc đầu : "Mình là người ít tuổi nên không biết nhiều. Hỏi trưởng làng, già làng nó rõ hơn kia". Theo hướng dẫn của Lương, chúng tôi đến nhà ông Rơchăm Puih, trưởng thôn.
Vào chuyện, Puih nói tỉnh bơ : "Lúc còn sống thì ở chung nhà, uống chung ghè rượu, tắm cùng con suối, leo cùng ngọn núi... thì khi chết phải chôn chung huyệt mộ thôi. Mộ nào càng to thì dưới đó chôn càng nhiều người. Khi nào cái hòm đầy thì thay cái hòm mới, chôn cạnh cái hòm cũ. Trò chuyện với một số già làng, chúng tôi biết thêm căn nguyên của hủ tục chôn chung là "để tiết kiệm".
Già làng Rơchăm Phiếu năm nay ngoài 80 mùa rẫy, giọng sang sảng : "Ngày trước mỗi gia đình muốn có cái hòm chôn người chết cực lắm. Phải vào rừng sâu chọn cái cây lớn đốn hạ, sau đó dùng rìu, xà gạc đốn thành khúc, rồi đập bỏ lớp vỏ, tiếp đó khoét lõi. Làm được cái hòm phải mất sức của hơn hai chục thanh niên khoẻ mạnh, làm liên tục có khi cả tháng trời. Nếu mỗi người chết mà chôn riêng một cái hòm như vậy thì phí lắm. Tục chôn chung còn có nguồn gốc như vậy đó".
Quế Phượng (tổng hợp)

17/06/2011

NHỮNG CHUYỆN THẬT NGẮN


TRUYỆN  NGẮN
Của TRỊNH TÂY NINH
Bộ quần áo cũ
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm.
Tôi biết ông là người tốt, nhưng có cảm giác ông sống vì khối óc chứ không vì con tim, thiếu sự thông cảm. Hôm nay đưa ông đi lễ ở nhà thờ, một lần nữa ông lại mặc bộ đồ vest cũ sờn rách mang từ Việt Nam sang. Tôi nhẹ nhàng :
- Bố nên thay bộ đồ con mua hôm trước, bộ quần áo này cũ quá.
- Nhưng bố thích mặc bộ này !
Tôi bắt đầu cau có :
- Nhưng mặc như vậy đi chỗ đông người rất kỳ, người ta sẽ nghĩ tụi con bỏ bê không chăm sóc bố.
Ông già buồn rầu, lập lại :
- Bố thích bộ quần áo này lắm.
Tôi cũng cương quyết:
- Bố nên thay ngay kẻo trễ, con không thấy có lý do gì để bố thích nó.
Ông già trả lời rất gọn ghẽ, chân thành, lâu nay ít khi nào tôi thấy ông minh mẫn như vậy :
- Chính mẹ đã tặng bố bộ quần áo này để mặc ngày kỷ niệm thành hôn. Khi chồng con ra trường, bố cũng mặc bộ quần áo này. Ngày đưa mẹ con ra nghĩa trang, bố cũng mặc bộ đồ này, bố thấy thật vui và xúc động khi mặc nó.
Nước mắt ông già hoen trên mi, rơi xuống gò má nhăn nheo. Tôi hụt hẫng và hết sức bối rối. Bố chồng tôi sống tình cảm và có lý hơn tôi nghĩ.
Trước khi quyết đoán người nào đó khô khan không có trái tim, tôi nên xét lại trái tim mình đã.
Bệnh và Lười
Cũng như các bà vợ khác ở hải ngoại, vợ tui kỳ này làm biếng quá. Đi làm về là nằm trên giường xem phim bộ, chẳng chịu nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa gì ráo. Tôi có la, nó ấp úng trả lời :
-Em thấy mệt quá, chẳng làm gì được cả. Nằm nhưng không ngủ được nên mới bật máy xem phim, chứ không cố ý xem phim.
Con vợ tui chơi chữ ghê, xem mà không xem, nó biện hộ kiểu này ai nghe cho được.
Tui định bụng hôm nay về mà bếp núc lạnh tanh, sẽ đập tan cái TV ra cho biết mặt.
Về nhà, quả nhiên cơm canh không có, đứa con nhỏ hoảng hốt :
- Ba ơi, anh Hai đưa má vào bệnh viện rồi, má bị xỉu phải cấp cứu.
Tui vội vã vào nhà thương. Người ta đã chẩn bệnh xong. Vợ tui có lẽ bị ung thư xương. Hèn chi mấy tuần nay nó đau nhức, than thở mà tui nghĩ nó giả bộ nên không thèm nghe, cũng chẳng đưa đi bác sĩ.
Bệnh ung thư phát mạnh quá, sau vài tuần, bác sĩ cho biết nó không còn ở với tui được bao lâu nữa. Ung thư ngực thì cắt vú, ung thư xương không biết cắt ở đâu ! Phổi vợ tui cũng có vấn đề, vì bao năm qua phải hửi mùi thuốc lá tui hút. Tui không dám nói với nó tui đã nghĩ xấu và giận nó không chịu nấu cơm, dọn dẹp. Cô vợ đầu ấp tay gối bao nhiều năm mà nó đau đớn, bịnh nặng tui cũng không biết. Vậy mà nó vẫn cố gắng đi làm kiếm tiền, chỉ khi về mới nằm liệt ra thôi.
Tui hối hận quá chừng, trốn vào nhà vệ sinh của bệnh viện khóc rấm rứt. Thằng Tây đen nhìn tui ái ngại, hỏi tui có OK không. Tui không biết than thở cùng ai, nên dù tiếng Anh dở ẹt, cũng sổ một tràng. Nó có vẻ thông cảm nhưng chỉ phán được một tiếng “sorry” rồi đi ra.
Tui trở vào phòng thăm vợ. Mới mấy tuần mà nó ốm nhom xanh lè, tay chân dây rợ, kim chích chằng chịt. Nó thì thầm :
- Ở đây buồn và ồn quá, em muốn về nhà. Em sẽ nấu món giả cày mà anh thích đó.
Tui vỗ về :
- Em ráng lo nghỉ ngơi, đừng bận tâm.
Tui ráng nấu mấy món ngon đem vào nhà thương, nhưng nó không ăn được nữa. Tui lại khóc. Lạ ghê, trước giờ tui rất oai phong, la mắng vợ con mỗi ngày, uy quyền lắm mà bây giờ mít ướt quá sức …
Lời cầu nguyện
Tôi rất sợ phải nghe ba mẹ cãi nhau. Tôi thường phải làm quan tòa và lẫn lộn không biết nên nghĩ gì. Mẹ hay nói :
- Con thấy ba kỳ cục không, nếu gặp người đàn bà khác, bà ta đã đập tan mọi thứ trong nhà ra rồi.
Ngược lại ba hỏi:
- Con gái, tuy con còn bé nhưng con thấy ba chịu đựng mẹ như thế nào. Ba phải làm sao đây ?
Tôi hay nhìn những tấm hình ba mẹ chụp thời mới cưới treo trên tường, hai người nhìn nhau tươi cười hạnh phúc làm sao. Họ đã từng yêu nhau thắm thiết, tại sao tình yêu lại thay đổi mau chóng và thê thảm như vậy. Họ rất khó quên, khi gây gỗ thường kể đi kể lại những chuyện giận hờn xảy ra năm xửa năm xưa, rồi từ từ nặng lời với nhau. Tôi và em gái cũng hay có chuyện vì giành đồ chơi, hay vì phân công dọn dẹp nhà cửa không đều, nhưng chỉ chút sau là chúng tôi quên và tiếp tục chơi với nhau vui vẻ. Tôi muốn gia đình hòa thuận, êm ấm như hồi tôi còn bé. Lâu rồi chúng tôi không được đi picnic, đi câu cá với nhau.
Ngày ba tôi đập tan những tấm hình đám cưới treo trên tường, là ngày ông bà quyết định ly dị. Ba mẹ gọi hai chị em tôi vào phòng, chúng tôi đứng trên những mảnh vụn và được hỏi :
- Hai đứa con phải quyết định, đứa nào muốn ở với mẹ, đứa nào muốn ở với ba. Chúng ta phải chia hai.
Tôi và em gái chỉ biết khóc. Cách đây mấy tháng, tôi cũng giúp ý kiến thằng Tâm để nó chọn lựa bố hay mẹ. Bây giờ tới phiên nó sẽ giúp tôi ?!!! Tôi biết Tâm rất khổ, trong lớp nó không còn muốn chơi với ai cả ngoại trừ tôi. Cô giáo và những bạn hiểu chuyện nói lời an ủi, thương hại cũng làm nó bực mình, muốn lẩn tránh. Nó trở nên ít nói và không cười nữa. Tôi sẽ phải trải qua những chuyện y như vậy. Tôi rất sợ.
Đêm hôm đó tôi không ngủ được, chạy sang phòng em thấy nó còn thức, tôi rủ nó ra bàn thờ cùng đọc kinh. Chúng tôi chỉ thuộc kinh Lạy cha và Kính mừng, tôi ước gì có thể đọc được những kinh thật dài như người ta đã đọc trong nhà thờ để Chúa hiểu và lắng nghe chúng tôi hơn. Một chút sau ba má tôi cũng ra phòng khách cùng quỳ đọc kinh với chúng tôi - có lẽ vì nửa đêm tiếng cầu kinh của chị em tôi lớn quá làm họ không ngủ được. Thật là nhiệm mầu, ba má tôi xin lỗi nhau và quyết định không ly dị nữa. Tất cả chúng tôi cùng khóc.
Tôi nghe mẹ tôi kể với bạn của bà, nhờ sự thành khẩn của hai đứa tôi trong lần đọc kinh đó mà bà đã suy nghĩ lại. Tình trạng gia đình tôi khá hẳn. Ba đã treo lại những tấm hình đám cưới lên tường và treo thêm tấm bốn người vừa chụp ở tiệm.
Tôi tin lời cầu nguyện sẽ luôn được Chúa chấp nhận nếu mình cầu xin hết lòng và ở trong một hoàn cảnh thật sự cần giúp đỡ. Tôi cũng an tâm không cần phải học nhiều kinh dài và mới, Lạy cha và Kính mừng có thể tạm đủ.
Tình vợ chồng
Chị thắc mắc :
- Anh có còn thương em không ?
- Tại sao phải hỏi ?
- Từ ngày lấy nhau, mình hết thơ mộng, anh hết lãng mạn với em rồi.
- Bận thấy mồ, còn lo cho con, nhưng anh chẳng thấy gì khác.
- Em thấy khác !
- Anh đi sửa cửa sổ đây.
- Em ghét anh, anh giả bộ bận rộn.
Trời bỗng đổ mưa, nước tạt vào nhà, may quá chồng chị vừa sửa xong cánh cửa.
Thiếu sót
Chúng tôi đi xem văn nghệ do trường Trung Học của con trình diễn. Mỗi năm trường đều có International Night để các học sinh thuộc các sắc dân phô bày văn hóa, âm nhạc đặc thù của dân tộc mình. Tôi thích thú theo dõi, tới phần học sinh Việt Nam, tôi bật cười vì thấy các cháu mặc áo dài đi cấy lúa. Có đứa lại mặc áo dài với quần jean, mang giày thể thao. Đa số các quan khách, học sinh ngoại quốc đều vỗ tay tán thưởng vì động tác nhịp nhàng, vành nón lá xinh tươi, âm nhạc vui nhộn ca ngợi cảnh thanh bình trên đồng lúa. Tối về, tôi hỏi :
- Sao tụi con lại mặc áo dài đi cấy lúa. Dân quê phải mặc áo bà ba chứ.
Cháu cười hồn nhiên :
- Hôm rồi tổng dợt ở nhà mình, tụi con có mặc áo dài múa thử, sao lúc đó mẹ không nói ?
Tôi không trả lời được. Bận rộn quá, tôi đâu có giờ để ý.
Trách nhiệm dạy con biết về quê hương, văn hóa cội nguồn không phải dễ, còn rất nhiều điều tôi đã thiếu sót
Kỷ niệm Giáng Sinh
Tôi có đọc câu chuyện, đại khái người mẹ bị ung thư, phải chữa trị bằng chemo nên rụng hết tóc. Ngày con gái ở xa về thăm, bà sợ con buồn nên đội tóc giả. Đứa con biết mẹ bệnh, không còn tóc nên để tỏ lòng thông cảm, cô đã húi cua ngắn ngủn. Khi gặp nhau, hai mẹ con đều ứa nước mắt cảm động. Người đáng lẽ tóc dài thì lại cụt ngủn, người đáng lẽ trọc lóc lại có tóc giả thật dài.
Giáng Sinh vừa qua hai mẹ con tôi cũng dở khóc dở cười. Con gái tôi cũng đi học xa, bận rộn và không đủ tiền nên quyết định không về nhà ăn Noel. Tôi thương con nên dù khó khăn, cũng ráng dành dụm tiền để mua vé máy bay đi thăm con. Tôi muốn cháu ngạc nhiên nên không cho cháu biết trước, nhưng cũng thật là ngạc nhiên, trước ngày tôi lên đường, cháu lại bất ngờ về nhà. Tôi phải bỏ vé máy bay của mình, tiếc tiền lắm nhưng cháu an ủi:
- Mẹ con mình đã được gặp nhau, mình quan tâm cho nhau là chuyện quan trọng. Chút tiền có mất nhưng con sẽ nhớ mãi kỷ niệm này. Con không muốn mẹ ăn Giáng Sinh một mình, bên đó con còn có bạn, mẹ ở đây chẳng có ai!
Tôi rưng rưng nước mắt. Cuộc đời người đàn bà bị chồng bỏ, phải nuôi con một mình cũng được chút ủi an.
Đôi giày trắng
Ngày cưới có lẽ là ngày bận rộn, có nhiều chuyện vui nhất trong đời. Tôi biết có cô dâu mang theo áo dài để thay, nhưng quên mang quần.
Hôm đám cưới tôi, mọi người đều rộn ràng. Tôi cũng chiều vợ, sáng mặc bộ vest trắng đi nhà thờ, chiều thay bộ vest đen tới tiệc. Tới nhà hàng tôi mới hết hồn, vì biết mình quên không mang theo đôi giày đen. Chú rể xúng xính trong bộ đồ đen, chân mang giày trắng bóng, coi sao đưọc !
Chưa biết tính sao thì thằng bạn lên tiếng :
- Trễ rồi, thôi mang giày của tui đi. Mới tậu hôm qua đó, chắc là vừa.
Tôi mang ơn thằng bạn này hết sức. Cứu người như cứu hỏa. Nó cũng biết mắc cỡ, dấu đôi chân mang giày trắng dưới gầm bàn, không dám đi đâu, kể cả vào nhà vệ sinh vì nó cũng mặc vest đen.
Sau này khi có đứa con trai đầu lòng, tôi nhờ thằng bạn này làm bố đỡ đầu. Nó rất vui và hãnh diện vì lần đầu tiên được lên chức God Father, tôi chọc nó :
- Hôm rửa tội con tui, nếu anh dám mặc đồ đen và đi giày trắng, tui sẽ đãi thêm một chầu seafood ở nhà hàng nổi tiếng Toronto .
Nó nhìn tôi ấm ức, nhưng nó biết tôi vẫn nhớ và cám ơn thật nhiều.
Giúp người vào lúc người đó gặp hoàn cảnh khó khăn, nguy ngập nhất là chuyện nên làm. Lý do, hậu quả như thế nào sẽ tính sau.
Nói thật
Thái ơi !
Miên xấu hổ quá, không nói được nên viết email này cho Thái giải thích việc hôm qua nhé. Mình là bạn trai, bạn gái của nhau, đáng lẽ Miên nên thành thật nói rõ hơn về gia đình mình.
Nhà Miên nghèo lắm, ba má mới sang Mỹ diện HO nên còn rất vất vả xây dựng cuộc sống. Người đàn ông cắt cỏ trước sân nhà Thái ngày hôm qua là ba của Miên đó. Khi tới nhà Thái chơi, Miên hoàn toàn không nghĩ tới chuyện gặp ba trong hoàn cảnh này. Ba trong bộ quần áo làm vườn cũ kỹ, cặm cụi cắt cỏ, tỉa cây. Khi Thái rủ Miên ra sân chơi trả tiền cho ba, Miên trốn vào nhà vệ sinh nói mình bị đau bụng và bỏ về. Tối qua Miên mất ngủ, vừa thấy mình có lỗi với ba, vừa xấu hổ vì đã nói dối với Thái. Miên tệ quá phải không ? Bây giờ Thái biết sự thật rồi đó, Thái bỏ Miên, Miên cũng không buồn đâu. Miên sẽ cố gắng học giỏi để lo cho ba má, giúp gia đình vượt qua cái nghèo. Xứ này ai cố gắng thì sẽ thành công thôi.
Chúc Thái luôn vui và tìm được người bạn khác xứng đáng hơn. Xin lỗi Thái thật nhiều....
Mày Tao
Có lần giận con quá vì nó nói dối, tôi đã quát to :
- Mày là đứa nói láo, không ai thương mày nữa!
Thằng nhỏ mếu máo trả lời :
- Mẹ có thể đánh con, nhưng đừng gọi con là mày !
Tôi giật mình, nó sanh ra và lớn lên ở Mỹ, tiếng Việt không giỏi nhưng sao hiểu được chữ «mày» là rất nặng, rất xấu. Tôi xấu hổ lắm và từ đó về sau không gọi con là mày nữa, dù giận tới đâu.
Có những người chồng hay quát nạt, gọi vợ là mày, mắng chửi nặng lời. Nếu có quyền, tôi sẽ gạch bỏ chữ « mày, tao » trong tự điển tiếng Việt.
Hờ hững
Chị mỉm cười nhìn cô cháu gái được người yêu âu yếm nâng bàn chân lên xem, khi cháu đạp phải vật gì nhọn dưới đất. Chị nói với bạn bè chung quanh :
-Thời của mình qua rồi, nhìn đôi tình nhân trẻ kia thấy mà ham, bây giờ mình có đạp phải đinh chảy máu mấy ổng cũng không quan tâm, có khi còn chửi mình sớn xác nữa !
Hôm sau chị và chồng có dịp ghé thăm tiệm Nail của người bạn, anh ân cần quỳ xuống xem chân chị và hỏi ý chị bạn làm sao chữa được những cục chai trên bàn chân chị. Chị cảm động lắm và nhận ra mình rất nhậy cảm ở ... bàn chân. Chồng chị không hờ hững như chị hằng nghĩ.
Sau này mỗi lần đi ngang tiệm Nail, chị đều muốn được ghé vào, không phải để làm móng tay, nhưng để anh giúp chị làm mòn những cục chai.
Trịnh Tây Ninh

10/06/2011

GÁI NHẢY

MỘT NGÀY CỦA 
"GÁI NHẢY 
CHÂN DÀI"
 Các em chân dài hay còn gọi gái nhảy, gái gọi (gái mồi) được xem là món "đặcsản" không thể thiếu của các quán bar, vũ trường.
Cứ theo tỷ lệ thuận : Nơi nào càng sang trọng, đắt đỏ thì gái nhảy càng đẹp, càng chuyên nghiệp. Và cái việc tô son quệt phấn, uốn éo nhảy nhót có vẻ nhàn nhả và đầy nhạy cảm này đã thu hút không ít những cô gái từ thành phố đến tỉnh lỵ. Có khi đó là công việc bắt đầu của một vết trượt dài...
1:30PM : Bắt đầu ngày mới
Khi thời khắc chuyển giao từ... sáng sang chiều thì một ngày của những cô gái nhảy cũng bắt đầu. Khu vực đường Trần Khắc Trân, Q.1, là một trong những nơi tập trung gái nhảy nhiều nhất. Cứ khoảng 2-3 giờ chiều, các cô túa ra ngồi kín những quán cóc trong các con hẻm.
Diện mạo của các cô lúc này so với "giờ cao điểm" thì... thánh cũng chẳng thể nhận ra - nhếch nhác, uể oải, thậm chí bẩn thỉu. Nhiều cô còn chưa kịp thay bộ đồ ngủ cũn cỡn, mỏng tang, để lộ cả nửa tấm lưng thon với đầy dấu... giác hơi trông phát ốm.
Một tô mì gói, vài quả trứng vịt lộn, vài miếng mực nướng, ly chè đậu nước dừa.... là những món "sáng" của hầu hết các cô. Cứ như thế thời gian trôi tuột đi, các món trôi tuột đi, êm ả...
4:0PM : Kết thúc bữa sáng
Kết thúc "bữa sáng", điểm hẹn tập trung tiếp theo là... một hiên nhà nào đó. Họ ngồi mà chẳng làm gì, nếu có cũng chỉ là để... ngắm người qua kẻ lại - những con người mà họ thuộc nằm lòng cả tên tuổi, mặt mũi, nhà ở. Vì những con hẻm thì vẫn cứ ngắn ngủi, người dân thì chẳng đổi thay, và họ đã ngồi như thế đến hàng trăm ngàn lần.
Những câu chuyện vặt vãnh, chắp vá nhưng lại tạo thành một xâu chuỗi liền mạch, lúc rôm rả, lúc thầm thì : "Thằng hôm qua", "thằng hôm nọ" cứ đan xen nhau, tạo thành một mớ đàn ông lỉnh kỉnh, giàu, nghèo, keo kiệt, ga-lg, đẹp trai, nhìn phát ói... trong bức chân dung về cuộc đời đối với các cô. Những tiếng cười rúc rích, đều đặn, thỉnh thoảng rú lên kèm theo tiếng chửi thề, thô tục... đầy ắp hiên nhà, tràn ra con hẻm....
6:0PM : "Lên đèn"
Son phấn, tóc tai, quần áo được chỉn chu đến mức không thể chỉn chu hơn nữa. Người dân trong những con phố ấy gọi đó là lúc "lên đèn". Họ đẹp, lộng lẫy như những nàng công chúa với lớp phấn dầy cộm và cặp lông mi dài gấp chục lần bẩm sinh. Nét phong trần dù đã được giấu thật kỹ nhưng nó vẫn ẩn hiện đâu đó trên khóe mắt, nụ cười, dáng đi, cách nói.... Chất "gái"" cứ không lẫn vào đâu.
8:0PM : Đến "công sở"
Thường thì giờ cao điểm rơi vào tầm 10 giờ đêm trở đi nhưng các cô vẫn phải đến thật sớm để... trưng bày. Gossip, Mưa rừng, Phương Đông, Metalic, Volcano, Aqua.... là những nơi có nhiều gái nhảy "hot" nhất. Thuần thục, mỗi cô chọn một góc bàn, bục nhảy tựa như những bông hoa tô điểm cho bức tranh toàn cảnh thêm hấp dẫn và "hồn" hơn.
Khác với gái đi "dù", gái nhảy tại những nơi này ít khi "vồ vập" khách. Họ cứ như loại "cám treo" trước những chú "heo nhịn đói" bởi mục đích chính của họ vẫn là nhảy mồi, việc tiếp khách và "mặn mà" chỉ diễn ra khi khách có yêu cầu.
10:30PM : Làm việc
Không khí trong bar bắt đầu nóng lên trong tiếng nhạc được kích hết cỡ đến rung cả bộ ngực căng phồng. Mùi bia rượu, thuốc lá chưa kịp đặc quánh lại thì đã tan loãng ra bởi những thân thể đang uốn éo, oằn oại của các cô gái nhảy.
Không chỉ ở trung tâm Sài Gòn, các quán bar, vũ trường ở các vùng ven thành phố hoặc các tỉnh lân cận như Đồng Nai, Bình Dương cũng đầy ắp những gái nhảy bởi hoạt động chơi và nhu cầu của khách ở những nơi đó cũng chẳng kém phố thị phần nào.
Theo chân vài gái nhảy đến bar T.L để được hiểu rõ công việc của các cô hơn. Khuôn mặt thanh tú, mái tóc nhuộm vàng bồng bềnh, gợi cảm, TK - người dẫn tôi vào quán - bắt đầu những động tác uốn éo gợi cảm đến... khiêu khích trong tiếng nhạc cuồng nộ.
Tất cả khách dường như... nín lặng nhìn theo từng động tác gợi tình của K. Theo sau K là một gái nhảy khác trong bộ trang phục bốc lửa, những động tác của gái nhảy này có vẻ "nhà nghề" hơn.
Hai cô quấn lấy nhay và uốn lượn như động tác làm tình của một đôi nam nữ. Nhiều tiếng rú, tiếng cụng ly, chai canh cách vang lên như cổ vũ. Vài người khách "cao tuổi" không chịu nổi kích động bước ra ôm lấy hai chiếc eo thon mơn trớn, nhún nhảy, có người cố tình gục đầu vào ngực K và nhận lấy sự chống cự... yếu đuối, vờ vĩnh...
Thành phố Biên Hòa có 3 quán bar và một vũ trường : Sông phố, Làn sóng trẻ, 145, Cây sứ tất cả đều có gái nhảy : Quán 145 có 3 cô và 1 "ái nam ái nữ". Họ làm việc từ 9 giờ tối đến 12 giờ đêm. Trong 3 tiếng đồng hồ, các cô tự phân công nhau, cứ 15 phút nhảy một lần.
Gái nhảy ở đây ít nhảy một mình mà thường "quấn lấy nhau" - nhằm tạo cảm giác "khác lạ" cho khách. Càng khuya, nhạc giật càng lớn, vài anh chàng mặt non choẹt phấn khích nhảy lên sàn và tiến sát lại bên cô gái, tiếp tục những điệu gợi tình trong tiếng hò hét, vỗ tay cổ vũ của đám đông.
Trở lại với sàn nhảy Mưa rừng, đây được xem là một trong những vũ trường khá lành mạnh tại Sài Gòn, nhưng gái nhảy cũng nhiều vô số kể. Đến giờ lên sàn, khách có vẻ vẫn còn chưa "nhập cuộc", gái nhảy túa ra đóng đô tại những điểm quen thuộc và "làm nóng" sàn nhảy. Nổi bật nhất là 3 cô đứng trên bục, lắc thật điêu luyện, thỉnh thoảng lại ôm cột vặn vẹo như thể đang ôm một người đàn ông. Cứ thế, trong tiếng nhạc quay cuồng, gái nhảy dẫu có mệt nhoài cũng phải cố "căng tràn nhựa sống"" và đánh thức những giác quan.
10:48PM : Giải lao
Tôi bước vào "Restroom" vũ trường M, lúc sàn đang tạm ngưng để thực hiện chương trình bốc thăm trúng thưởng tối thứ Bảy hàng tuần. Đông nghẹt ! Chờ ! Gái nhảy dường như tranh thủ vào đây giải lao. Tiếng vọng từ bên ngoài, bên trong những khoảng trống trên dưới, chẳng biết chính xác là của ai.
"Thằng chó hồi nãy bóp hông tao đau gần chết. Nó mà không nhét vô ngực tao 200 là tao đập vô mặt nó rồi...", "Con Khanh bữa nay sung dữ, lắc suốt buổi mà không biết mệt...", "Đâu có, nó cắn nửa viên đó má... con đó điên rồi...", ".... làm nghề này mà cắn là ngu...", "Quỷ cái, cài cho tao cái dây áo coi, lắc muốn rớt luôn...", "Ra tụi mày ơi, xong rồi kìa...", "Đưa tao cây son..."....
Họ bước đi. Nhân cách đánh rơi tự lúc nào !
12:0PM : "Tan sở"
Điểm đến có thể là những quán đêm như Phụng Vỹ, Hoành Thành, Tân Hải Vân, chợ đêm Kỳ Hòa, Bến Thành, những quán cà phê thâu đêm hoặc cũng có thể là một khách sạn, nhà trọ nào đó nếu họ đồng ý sau những cuộc thương lượng... ngắn gọn, súc tích.
Nhóm gái nhảy vũ trường P thường tụ tập uống tại chợ đêm Bến Thành sau mỗi đêm làm việc. Tuy nhiên, khác với người bình thường, các cô uống thường không vì mục đích uống. Lý do chung nhất vẫn là... "chào hàng". Những cái liếc mắt đưa đẩy, gọi mời, những lời bóng gió xa xôi lẫn gần cứ thế tuôn ra nếu các cô nhắm được "con mồi" ngon.
Xem ra cái ranh giới giữa "bán nghề" và "bán thân" cũng chẳng cách nhau là mấy.
3:0AM : Nghe gái nhảy kể về số phận mình
Hôm đó là một trong những đêm rất hiếm T. Lan không đi khách. Cô hành nghề đã hơn 3 năm. Cô có bố là tổng giám đốc một công ty, là bác sĩ làm việc tại một bệnh viện lớn trong thành phố. Cô có đủ điều kiện để học hành đến nơi đến chốn nhưng do bản tính ham chơi và đua đòi nên cô kết bạn với những thành phần xấu.
Cô thường xuyên la cà các tụ điểm bar và vũ trường. Mỗi cuộc chơi của Lan có khi cả chục triệu đồng. Trong đám bạn Lan thường chơi, không biết ai là bạn trai chính thức của cô vì hầu như đứa con trai nào Lan cũng đã "qua đêm".
Khi cha Lan biết con gái mình chơi sa đọa thì cũng là lúc Lan "dính bầu" 5 tháng mà không rõ cha của đứa bé là ai. Bị đánh, bị nhốt, Lan trốn nhà đi. Đám bạn chỉ cưu mang được vài tháng rồi hắt hủi vì Lan chẳng có gì để cho chúng lợi dụng nữa. Biết không thể sống dựa dẫm vào ai, Lan quyết định sinh non rồi đi xin việc ở quán bar. Quán nhận Lan vào làm gái nhảy với lương 1,5 triệu/tháng. Chỉ sau 2 tháng, chủ quán đã tăng cho Lan 3 triệu vì cô nhảy giỏi và hút nhiều khách cho quán.
Bên cạnh những cô gái hư hỏng cũng có những mảnh đời đáng thương, dù xét cho cùng, sự đáng thương ấy là do chính họ lựa chọn cho mình. Nghèo, và muốn kiếm tiền thật nhanh với đôi tay không nghề và cái đầu rỗng kiến thức, nhiều cô gái đã chọn con đường gái nhảy như một cuộc mưu sinh cho mình và "giúp đỡ gia đình". Thế rồi những bước chân cao gót ấy cứ mất thăng bằng, cứ trượt dài trong đêm.
Và một khi biết mình đã trượt quá xa, các cô hóa liều, làm đủ mọi việc, kể cả làm bồ nhí cho các lão già có tiền muốn gặm cỏ non, kể cả việc gieo rắc bệnh tật cho người khác như một cách "trả thù đời" khi phát hiện ra mình vướng AIDS ! Đó là những câu chuyện tôi nghe được từ Hồng, từ Phượng, từ Kim... giữa lúc phố đã vắng lắm rồi, cả người lao công cũng đã hoàn thành công việc.
Cuối "ngày"
Đó là lúc đêm sắp tàn, bình minh sắp dậy. Đó là lúc đâu đó nơi quê nhà tiếng thở dài của cha họ lọt thỏm trong cái trở mình mệt nhọc, muộn phiền, gà cũng bắt đầu gáy sáng... Đó là lúc gái nhảy kết thúc mọi cuộc mua bán, mọi công việc, mọi thứ chơi.
Là lúc họ trở về với chính cuộc đời mình đối diện với nó - một cuộc đời mà có khi dám nhận đó là của mình, có khi không. Bởi những số phận gái nhảy cũng đầy nước mắt sau những phấn son xanh đỏ, sau những sải chân dài ngắn trên sàn nhảy và cả đời thường.

Dù sao thì những giấc ngủ... trái giờ ấy cũng cần thiết để các cô tự tiếp sức cho mình khi bắt đầu một "ngày" mới. Nhảy đã thành nghề của các cô. Thấm sâu vào ý thức. Chỉ hy vọng trong cuộc mưu sinh, các cô nhận ra đâu là điểm dừng cho cuộc đời mình....

LÀM ĐẸP VỚI 

NHAU THAI CỪU

“Qua việc làm đẹp nhờ nhau thai cừu của hai nữ hoàng Ai Cập cổ đại : Nefertifi và Cleopatra trong một tài liệu cổ, giới khoa học đã ứng dụng thêm công nghệ “nảy mầm” kết hợp với thảo dược quý”… Đó là những lời quảng cáo tương tự có thể tìm thấy ở hầu khắp các địa chỉ làm đẹp tại các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội.
Kiểu làm đẹp mới
Dù kem dưỡng nhau thai cừu có mùi rất khó chịu song vì muốn làm đẹp nhiều chị em vẫn “nghiến răng” chịu đựng. Để hiệu quả nhanh có người còn vừa uống vừa dùng kem nhau thai cừu. Nhiều sản phẩm được quảng cáo chiết xuất từ nhau thai cừu của các hãng khác nhau đến từ Canada, Úc… dạng viên uống. Và một dạng nữa là kem dưỡng nhau thai cừu New Zealand, Mỹ chiết xuất từ mỡ cừu, lông cừu và nhau thai cừu kết hợp cùng với collagen, các loại vitamin A, D, E…
Chị Phương, chủ cửa hàng xách tay ở phố Tiểu Công Nghệ, Hà Đông, cho biết, những người thích làm đẹp đang tìm mua sản phẩm nhau thai cừu để uống giúp đẹp da, mờ vết tàn nhang, tăng hệ miễn dịch.
Các spa ở Sài Gòn cũng đưa các sản phẩm nhau thai cừu vào làm đẹp. Chị Khanh được bạn bè giới thiệu tới thẩm mỹ viện N ở quận 10 kể, bước sang tuổi 40 mặt chị xuất hiện nhiều vết nám. Nhân viên thẩm mỹ viện cho biết họ có sử dụng nhau thai cừu và vàng nguyên chất giúp lấy tận gốc chân nám và chị đã đồng ý chi gần 3 triệu đồng để điều trị.
Theo TS Nguyễn Hữu Sáu, bệnh viện Da liễu quốc gia cho biết : “Sản phẩm từ động vật được dùng khá phổ biến ở nhiều nước, còn từ người chủ yếu đang trong quá trình nghiên cứu, có chăng là của một số nước tiên tiến.
Trong nước, công nghệ tế bào gốc đang được nghiên cứu và bước đầu có một số sản phẩm như sản phẩm JuviSkincare. Các nguồn tế bào gốc được tìm kiếm khác nhau như tế bào gốc phôi, tế bào gốc thai, tế bào gốc từ màng dây rốn, từ máu cuống rốn, nhau thai và tế bào gốc của người trưởng thành.
Các tế bào gốc này được nuôi cấy, nhân rộng, được tác động một cách khoa học theo những cách khác nhau để có thể biệt hoá thành những dòng tế bào chuyên biệt với mục đích chữa bệnh, chăm sóc sức khoẻ, sắc đẹp và chống lão hoá”.
Theo TS Nguyễn Hữu Sáu, bệnh viện Da liễu quốc gia cho biết, tại Việt Nam hiện chưa có dòng sản phẩm nào chiết xuất từ nhau thai người hay cừu. Tất cả các sản phẩm đều nhập khẩu.
Coi chừng với “thuốc tiên”
Bổ sung thêm ý kiến của TS Sáu, TS Nguyễn Viết Lượng, viện Bỏng quốc gia khẳng định không có thực phẩm, thuốc nào có thể giúp con người chống lại “quy luật của tự nhiên” là trẻ mãi không già. Đó là chưa nói đến động vật, có nhiều loại gây dị ứng cho người dùng. Nhau thai cừu thực chất là một loại protein, cung cấp dưỡng chất, một số axít amin. Nhau thai cừu có thể giúp dưỡng da, dưỡng ẩm, cung cấp một số chất “chứ không thể hoàn hảo như quảng cáo”. 

Chỉ có một chế độ ăn đủ chất, uống đủ nước, ăn nhiều rau, quả tươi, ngủ đủ giấc, cộng với việc thường xuyên tập luyện thể thao giúp tinh thần sảng khoái sẽ góp phần làm chậm quá trình lão hoá. “Khách hàng khi sử dụng bất cứ sản phẩm nào cũng không nên nghe theo những lời quảng cáo”, TS Lượng khuyên.
Hiện cục Quản lý dược (bộ Y tế) là cơ quan quản lý, cấp phép những sản phẩm liên quan đến thuốc. Theo đại diện của cục này, khi được phép lưu hành tại Việt Nam các sản phẩm phải có đầy đủ điều kiện theo quy định mới được cấp phép. Tất cả các sản phẩm làm đẹp đều được kiểm duyệt trước khi lưu hành trên thị trường. Đây cũng là yếu tố để người tiêu dùng lưu ý trước.
Lệ Hà