29/05/2011

SÀI GÒN... CÀ PHÊ KÍCH DỤC

GÁI QUÊ BỊ LỪA
Chủ quán liên hệ với xe ôm tại các bến xe, khi thấy các cô gái quê xuống xe, những tên này sẽ dụ dỗ chở đi tìm việc rồi chở thẳng vào “động quỷ”. Tại đây, các cô bị ép buộc làm chuyện kích dục cho khách đến quán.
Công an quận Bình Tân, đã khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Lê Văn Đua (41 tuổi) về hành vi “bắt giữ người trái pháp luật”.
Theo cơ quan điều tra, trước đó vào sáng 18/5, chị Thanh (32 tuổi, Q11) đến trình báo công an về việc người làm công của mình là em Hạnh (18 tuổi, Vĩnh Long) lên Sài Gòn đã bị “bán” vào quán cà phê kích dục.
Theo lời chị Thanh thì sáng 17/5, Hạnh vừa xuống bến xe Miền Tây thì đón xe ôm về nhà chị tại Q11. Tuy nhiên gã này đã chở khách thẳng về quán cà phê trên đường Hồ Ngọc Lâm (phường An Lạc, Q.Bình Tân) và bị chủ quán ép kích dục cho khách. Nếu không đồng ý phải hoàn lại 640.000 đồng là tiền chủ đã trả cho người đưa đến.
Sợ hãi, Hạnh khóc lóc xin chủ quán gọi điện về cho bà chủ để mang tiền đến chuộc, ngay sau đó chị Thanh đã báo công an. Cơ quan điều tra lập tức kiểm tra hành chính quán cà phê này thì bắt quả tang 2 tiếp viên đang “phục vụ” khách. Tại phòng phía sau, 7 cô gái khác đang bị giữ phía sau để chờ khách. Chủ quán là Đua đã bị tạm giữ để làm rõ.
Tại cơ quan công an, Đua khai nhận mở quán cà phê từ năm 2009 đến nay. Để có “đào” phục vụ khách, chủ quán đã thuê một số xe ôm tại các bến xe để lừa đưa về đây phục vụ. Cụ thể, các cô gái quê vừa lớ ngớ xuống xe đi tìm việc thì bị các xe ôm ở đây chèo kéo, giới thiệu việc làm. Nếu đồng ý, “con mồi” sẽ được chở thẳng đến quán và bị bắt phục vụ kích dục khách tại đây. Mỗi lần đưa đến, những xe ôm được trả từ 400 đến 800 ngàn đồng.
Tại đây, Đua tịch thu giấy tờ tùy thân, điện thoại và không cho ra ngoài, bắt các cô phải kích dục cho khách. Lời khai các tiếp viên khác cho thấy, nếu các cô không đồng ý thì sẽ bị Đua đánh đập. Đã có nhiều người định bỏ trốn nhưng sau khi bị bắt lại, chủ quán sẽ bắt “phục vụ” khách không lương.
Hiện công an đang mở rộng điều tra, làm rõ thêm hành vi chủ quán và truy bắt những người có liên quan.
THẾ GIỚI CÀ PHÊ 
“KÍCH DỤC”
“Có khách !”. Người thanh niên gác cửa nói vọng vào. Một cậu học sinh bước vào, để phạch chiếc ba lô trên bàn, ngả lưng ra ghế, lim dim mắt. Từ bên trong, 2 tiếp viên trên người chỉ che hai mảnh vải, mang ra 3 ly cà phê và ngồi xuống bên cạnh…
Chỉ trong chốc lát, quần áo trên người khách bị lột sạch, hai tiếp viên cũng trần như nhộng... Đây là hình ảnh đầu tiên chúng tôi nhìn thấy khi đến làm khách tại quán cà phê Thủy Tú trên đường Minh Phụng, phường 9, Q11 vào trưa 28/3/2011.
“Phố” kích dục
Quán cà phê Thủy Tú bên ngoài luôn có 2 thanh niên trực, ngoài nhiệm vụ giữ xe họ kiêm luôn việc trông coi “an ninh” trong quán. Quán này có khoảng 20 bàn với khoảng hơn 10 tiếp viên ăn mặc mát mẻ, sẵn sàng phục vụ khách “tới bến” nên được giới ăn chơi bình chọn là “điểm thác loạn” nhất. Chúng tôi chia nhau mỗi người ngồi một bàn.
Hai tiếp viên ngồi với chúng tôi liên tục dùng những động tác, lời nói khó tả để… mời gọi. Thỉnh thoảng lại có một vài tiếp viên không mảnh vải che thân chạy qua chạy lại như để khêu gợi khách.
Trong bóng tối lờ mờ, tiếng rên rỉ của các cô gái mỗi lúc một lớn. Cách chúng tôi 2 bàn, một khách vừa bước vào đã được “đón tiếp” chu đáo : “Thêm một em nữa đi anh ?”. Nói rồi, cô gái này kê một chiếc ghế ngồi đối diện, hai chân vắt lên… vai khách và bắt đầu mơn trớn... Chúng tôi gọi tính tiền nước để rút lui thì chủ trấn an : Các anh cứ yên tâm, cứ ngồi uống nước, bảo đảm không ai dám đến quấy rầy đâu !? Chúng tôi hứa hôm sau sẽ quay lại. Giá hai chai trà xanh không độ 100.000 đồng.
Đường Minh Phụng nằm trên địa bàn Q11 dài chưa đến 2 km nhưng có đến gần chục quán cà phê thác loạn giống Thủy Tú, như Thy Thy, Ánh Hồng, Mi Mi… Đặc điểm của các quán này là bên ngoài được trang trí có vẻ huyền bí, ánh sáng trong quán chỉ lờ mờ, đủ để nhìn thấy lối đi. Cách Thủy Tú 200m là quán Mi Mi.
Quán này lúc nào cũng có khoảng 15 tiếp viên mặc đồ lót ngồi sẵn chờ đón khách. “Đây là nơi phục vụ tốt nhất trong số gần chục quán nằm trên đường này, không chỉ phục vụ tận tình mà chúng tôi luôn có các em rất dễ thương !” - người phụ nữ quản lý quán Mi Mi tự hào khoe với chúng tôi. Kế Mi Mi là Hoàng Lâm.
Dù mới 8 giờ sáng nhưng đã có rất đông khách. Chúng tôi tìm một bàn ở phía trong cùng, gọi một chai nước ngồi uống để quan sát, lập tức có hai tiếp viên mặc đồ lót đi ra chào hàng. Điều nhận thấy ở quán này là giữa khách và nhân viên phục vụ không có một chút ngại ngùng, các tiếp viên sử dụng mọi chiêu thức khiêu dâm để chiều khách.
Vừa lúc, một người đàn ông chừng 50 tuổi bước vào, một tiếp viên sà tới ngồi lên đùi, cởi quần áo của khách, sau đó cởi luôn những thứ còn lại trên người của cô ta. Càng lúc khách vào càng đông, tiếng rên rỉ vọng lên càng nhiều.
Những tuyến đường “nóng”
Ngoài đường Minh Phụng, trên hai tuyến đường Hòa Bình, Lạc Long Quân ở Q11 cũng dày đặc các quán cà phê thác loạn, tạo thành khu ăn chơi có tiếng.
Theo lời giới thiệu của các tiếp viên ở cà phê Thủy Tú, Thy Thy, chúng tôi tiếp tục tìm đến nhiều quán khác trên đường Hòa Bình, đoạn trước cổng số 2 Công viên Văn hóa Đầm Sen, chỉ một đoạn ngắn nhưng có gần 10 quán cà phê thác loạn, như Yến Nhi, Ánh Minh, Nhiệt Đới…, tất cả đều thuộc phường 5.
Trong số này, có tiếng nhất là cà phê Nhiệt Đới, hoạt động khá lộ liễu. Tiếp viên chỉ mặc... đồ tắm để tiếp khách. Mỗi khách vào được phục vụ từ A đến Z với giá chỉ 100.000 đồng, bao nước uống. Nếu khách cần nhiều tiếp viên phục vụ thì trả thêm 50.000 đồng/tiếp viên, không mất tiền bo.
Chiều 26/3, chúng tôi tìm đến cà phê Nhiệt Đới và yêu cầu được gặp chủ quán để thương lượng việc cần 10 tiếp viên phục vụ sau 0 giờ. Một phụ nữ xưng là quản lý của quán không ngần ngại : Giá sẽ tăng 3 lần so với bình thường, nếu có nhu cầu “đi” luôn thì 500.000 đồng/lần... Gần Nhiệt Đới là cà phê Ánh Minh cũng “nổi tiếng” không kém. Nếu ai không quen mới vào quán lần đầu sẽ không khỏi “dội” bởi những động tác mơn trớn của tiếp viên, rồi những âm thanh “nhạy cảm” vang lên khắp phòng.
Còn trên đường Lạc Long Quân cũng ken dày những quán cà phê trụy lạc, như Thánh Ly, Vy Vy, Thanh Thanh, Su Su… Các quán này cũng có đội ngũ tiếp viên từ 10 đến 20 người sẵn sàng phục vụ khách tới bến.
Chúng tôi đặt câu hỏi với một phụ nữ ở quán cà phê Thánh Ly : Tiếp viên “quậy” cỡ này mà không bị công an kiểm tra sao ? Bà ta đáp tỉnh bơ : “Thỉnh thoảng mấy ổng cũng ghé nhưng mình biết điều nên mấy ổng làm ngơ, chứ địa bàn của mấy ổng sao lại không biết được !?”.
Không gọi gái miễn đi vệ sinh !
Tại quán cà phê Su Su trên đường Lạc Long Quân, sau khi đưa ra một ly trà đá, “tú bà” của quán mời gọi : “Anh thích em nào thì chọn luôn, toàn hàng đẹp, phục vụ tận tình !”. Chúng tôi từ chối, chỉ uống nước, nghe nhạc. Ngay lập tức, bà ta gằn giọng : “Vào chỗ em là để gọi gái, thư giãn, chứ uống cà phê, nước ngọt thì miễn tiếp !”.
Liền sau đó, chúng tôi liên tiếp bị “tú bà” này và các tiếp viên đi qua đi lại đay nghiến : “Bị điếc bây ơi. Chắc hổng có tiền…”. Tôi đứng dậy giả bộ đi vào khu vực nhà vệ sinh, nơi các tiếp viên đang ngồi chờ khách, liền bị “tú bà” chặn lại : “Không gọi gái miễn vào nhà vệ sinh !”.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết tiếp viên phục vụ ở các quán cà phê này đều không có lương. Cứ một khách là 100.000 đồng, chủ lấy 40.000 đồng, nhân viên được 60.000 đồng. Tại quán cà phê Nhiệt Đới trên đường Hòa Bình, chúng tôi đặt câu hỏi với một tiếp viên : Có khi nào bị công an đến kiểm tra không, cô ta cho biết : “Ít lắm ! Mà họ có đến cũng chỉ nhìn qua, rồi đi 
CÀ PHÊ THANH ĐA THÁC LOẠN
Không chỉ ở Q11, Bình Tân, ở Q. Bình Thạnh các báo giấy, báo mạng cũng đã nói nhiều về những quán cà phê chòi, cà phê võng, cà phê nằm là những nơi mang nhiều hình thức mại dâm trá hình không thua kém như bài viết trên, trái lại đôi khi có phần hơn hẳn, vì các “đôi trai gái” cứ… mần tự nhiên như ở nhà, mà không hề có bước chân ai lai vãng.
Bởi khi nhân viên phục vụ đến giao “tiếp viên” và tính xong tiền là biến mất. Còn khách và tiếp viên cứ tha hồ bàn bạc dự tính… giây phút sắp tới. Tùy theo giá cả “ythuận mua vừa bán” thế là xong một “dù”. Nghe nói những “dù” này tiếp viên phải thanh toán cho chủ 30.000 đ không cần biết phi vụ đó giá bao nhiêu. Nếu bàn bạc không xong thì tiếp viên bắt buộc phải ra khỏi chòi, để khỏi trả “phí” cho chủ.
Sau đây là những hình ảnh từ vietyo.com post trên mạng :

 Dân Cầu Ba Cẳng (tổng hợp)

21/05/2011

MỘT CHUYẾN ĐI LÀO


Ở PAKSONG 
(PAK-XÒN – LÀO)
Tạp ghi của 
Nguyễn Quốc Nam
Khí hậu ở Paksong giống như Đà Lạt ở Việt Nam, phát âm đúng tiếng của người bản xứ là Pak xòn. Đêm ở Pak Xòn quá lạnh, ông bạn của chúng tôi mang chăn, áo ấm cho mỗi người một cái, căn nhà nhìn bề ngoại thấp nhưng vào bên trong thì cao ráo rộng thênh thang, kiến trúc kiểu Pháp, có nhiều phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn. Có lẽ nơi đây ngày xưa là nơi nghỉ dưỡng của các quan chức lớn hay các nhà tư bản. Nay là văn phòng làm việc của một công ty .
Trời lạnh, dù đã vượt quãng đường xa gần 600 km nhưng tôi và Quang Lộc không ngủ được bèn trở ra xe lấy chai rượu trắng đặc sản của Lào và bọc xoài mà anh bạn ở Suối Đá đã tặng mang vào cộng thêm tủ lạnh trong nhà còn thịt nguội, thế là chúng tôi ngồi bên nhau tâm tình và tìm chút men say để ấm lòng cho dễ ngủ đêm nay.
Buổi sớm trời Paksong vẫn còn hơi sương, nhìn cảnh vật chung quanh đep và thơ mộng vô cùng. Căn nhà chúng tôi tạm nghỉ nằm giữa một vùng đất đỏ bằng phẵng, chung quanh được bao bọc bởi những dãy núi.Phía xa xa sau nhà là những cánh đồng cà phê mới trồng. Mặt trời nhô lên , những tia nắng xuyên qua màn sương ánh lên những màu sắc lung linh và hơi ấm thật thú vị.
Cả ba chúng tôi ra xe để đi ăn sáng ở một quán cách nhà nghỉ khoảng 1-2 km. Sau khi vững bụng anh bạn lại đề nghi đến quán Mr coffee cũng gần đó để uống cà phê.
Mr Coffee thật ra đó là cách gọi của bạn tôi đối với ông chủ quán. Anh ta là người Hà Lan dáng người cao ráo, mảnh khảnh nhưng lanh lợi và lịch thiệp. Không hiểu quen biết thế nào và nơi đâu anh ta đã lấy một cô vợ người Lào trẻ trung hiền dịu và về định cư ở nơi đậy, mở một quán cà phê nho nhỏ để sinh sống. Trước quán anh treo cái bảng Coffee nho nhỏ, căn nhà có mái che lụp xụp nhưng anh trang trí những chiếc bàn và bánh xe bò bằng gỗ trông có vẽ nông thôn chân chất. Anh tự rang cà phê và pha chế tại chỗ phục vụ khách, hương vị cà phê đặc trưng của Paksong vì Paksong xem như Thủ Đô cà phê của đất nước Lào.
Đặc biệt ở quán anh các tour du lịch khách nước ngoài đều ghé để trao đổi và nhờ anh hướng dẫn vì anh rất rành địa bàn và thông thạo tiếng anh. Tôi nhìn vào cái bảng nhỏ bằng giấy cứng anh viết giới thiệu những địa điểm du lịch, giá cả cà phê và một câu trên đầu bảng bằng tiếng Anh : Hướng dẫn du lịch 14 USD/ giờ. Thật vậy anh vừa là chủ quán kiêm rang cà phê, pha chế cũng như chạy bàn. Nếu có yêu cầu của khách hướng dẫn du lịch thì anh giao quán lại cho vợ và lên đường ngay tức khắc.
Anh châm thêm cà phê cho tôi và mang thêm một hủ đường, tôi hỏi anh có đường trắng không. Anh bảo ở Lào chỉ dùng đường vàng của Thai Lan vì người ta cho rằng nó sạch và không dùng hóa chất tẩy. Anh bạn tôi ngẫm nghĩ và nói riêng với tôi : Một người Châu Âu chọn nơi làng quê nhỏ hẻo lánh nầy sinh sống thì cũng là điều đáng nói và suy gẫm.. . Còn tôi cho rằng :
Khi tình yêu lên tiếng thì không có bất cứ một vách ngăn, rào cản nào làm cho con người chùng bước. Tình yêu làm con người gần gũi và yêu thương nhau hơn. Anh ta đầy đủ kiến thức và từ bỏ vùng trời châu âu văn minh để đến sống ở một miền quê với không khí trong lành, với rừng núi và đất trời xanh biếc hoang sơ và hoang dã. Anh ta chỉ cần sống với người mình yêu, con thơ và làm những công việc bình thường như mọi người để nuôi dưỡng tình yêu thương đó. Nghĩ cho tận cùng thì con người làm việc cật lực kiếm tiền để thỏa mãn một vài yêu cầu trong cuộc sống Nhưng đích đến tận cùng của nó cũng là bảo vệ và nuôi dưỡng những tình cảm, những hạt giống yêu thương ,tốt đẹp, cao quý và dâng hiến cho đời ...
Bên bàn trong những cô,cậu, ông tây, bà đầm, mỗi người một máy labtop đang mở internet tìm kiếm thông vừa trao đổi xôn xao, chuyện thời sự thế giới, các nền văn minh văn hóa, nơi sẽ đến và nơi sẽ đi ... Bạn có thể đến đây trao đổi bằng tiếng Anh thoải mái.
Sau buổi cơm trưa ở một nhà hàng nhỏ bên đường, ông bạn của chúng tôi bận một số việc riêng nên tôi và Quang Lộc mượn một chiếc xe gắn máy để dễ len lỏi vào các đường quê và đi thăm viếng một số thắng cảnh ở Paksong.
Tad Champee là một thác nước còn khá hoang dã, đường đất đỏ chạy vào khoảng 3 km hai bên đường người dân trồng cà phê. Nhìn những gốc cà phê to cằn cỗi đủ biết nơi đây có truyền thống trồng cà phê lâu đời Dường như người dân không sử dụng phân hóa học và cách chăm sóc đơn sơ nặng thủ công và không hề sử dụng thuốc diệt cỏ. Chính vì thế mặc dù năng suất thấp nhưng hương vị cà phê ở Paksong rất được các nước và người châu âu ưa thích. Khu Tad Champee chưa được đầu tư cơ sở hạ tầng nên đường vào hơi khó khăn nhưng cảnh trí khá lý tưởng cho khai thác du lịch. Hiện nay rất vắng vẻ, Tôi và Quang Lộc lội bộ một vòng men theo bờ vực của dòng suối và leo dốc khá mệt nhưng bù lại cảnh vật đep, không khí trong lành nghe dòng nước đỗ thú vị và tâm hồn bay bổng nhẹ nhàng.
Ở Tad Champee tôi làm quen với một nông dân và anh cũng là người giữ xe cho chúng tôi vào thăm suối nước. Trông anh vạm vở nhưng hiền lành, chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tất cả khả năng có được của con người, nửa tiếng anh, nửa tiếng Việt, chen lẫn tiếng Lào kể cả ra dấu và vẽ trên mặt đất. Nhờ vậy mà anh chỉ đường cho chúng tôi đến Tad Fane Waterfall. Qua những câu chuyện ngắn gọn tôi phát hiện thêm được nhiều điều thú vị về người Lào. Xin kể một chuyện nhỏ cho các bạn nghe và các bạn có quyền nhận định đánh giá riêng theo càm nghĩ của mình.
Tôi hỏi :
- Anh có trồng trọt gì không ?
- Cà phê và bắp.
- Bắp anh trồng diện tích được bao nhiêu ?
- 2 hecta
- Anh thu hoặch bắp được bao nhiệu một hecta ?
- 1 tấn/ hecta, 2 hecta được 2 tấn.
- Tôi có thể chỉ giúp anh vài kỹ thuật canh tác sẽ đạt được trên 2 tấn/ hecta.
- Vây thì tôi làm một hecta thôi.
Khi tôi kể câu chuyện nầy cho các bạn nghe ,có anh bình phẩm cho là làm biếng. Có người cho rằng do ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo chỉ làm đủ ăn thôi không tham lam. Riêng tôi nghĩ, nếu tất cả mọi người đều có suy nghĩ như anh chàng nông dân trên thì thế giới sẽ sống trong hòa bình an lạc. Làm sao có chủ nghĩa đế quốc đi xâm lược, làm sao có tư bản tích tụ đất đại, làm sao có Thành Cát Tư Hản, Hitler, các đế chế thời La Mã… Xin cảm ơn anh nông dân chất phát ở Tad Champee đã cho tôi hiểu thêm những điều đơn sơ nhưng vô cùng thú vị….
Theo sự hướng dẫn của anh dùng ngón tay vẽ sơ đồ trên đất nên tôi và Quang Lộc dễ dàng tìm đến Tad Fane. Có đến Tad Fane Waterfall mới thấy sự hùng vĩ của trời đất núi rừng và thác đổ. Tad fane nằm trên cao nguyên bolavan có độ cao khoảng trên một ngàn mét so với mặt biển. Tad Fane Waterfall là một địa điểm du lịch sinh thái thật lý tưởng. Từ một điểm nhìn được toàn cảnh vùng cao nguyên núi rừng trùng điệp bao phủ màu xanh bởi lá cây rừng dày đặc, hai dòng nước đổ trắng xóa từ độ cao khoảng hai trăm mét đổ xuống vực thẳm pha một chút màng sương và tia nắng mặt trời lấp lánh bạn sẽ cảm thấy lòng mình lâng lâng choáng ngộp với vẽ đẹp thiên nhiên dịệu kỳ và đầy quyến rũ. Bạn hít thở không khí trong lành nhìn về phía xa xa và thấy lòng mình mở rộng nhẹ nhàng thanh thoảng hòa nhập với thiên nhiên một cách dịu dàng và thánh thiện. Không dễ gì trong đời chúng ta có được những cảm giác như thế…
Tôi và Quang Lộc nhìn thác nước đổ no mắt nhưng vẫn cảm thấy chưa vừa nên lên ngôi nhà sàn là nhà hàng gọi hai ly cà phê ngồi nhìn về phía núi, rừng, trời.mây, thác nước đổ thành hai vệt trắng xóa bất kể thời gian, không gian và bóng chiều nhẹ nhàng rơi xuống thấp….Thật là những giây phút tuyệt diệu khi chúng ta đắm mình vào thiên nhiên hùng vĩ, kỳ bí và hoang dã…
Ở Paksong còn nhiều địa điểm có suối và thác nước rất đẹp giữa núi rừng cao nguyên còn mang những nét nguyên sinh đầy quyến rũ có thể phát triển du lịch thật lý tưởng. Ở miền nam Việt Nam có Đà Lạt xinh đẹp mộng mơ đầy lãng mạn, khí hậu ôn hòa thì Paksong cũng như Đà Lạt của đất nước Lào. Vấn đề là xây dựng và phát triển những lợi thế và tiềm năng có sẵn. 

NGUYỄN QUỐC NAM

14/05/2011

NHỮNG QUÁI KIỆT NGƯỜI VIỆT

NHỮNG “QUÁI KIỆT” 
NGƯỜI VIỆT
1. Ông Nguyễn Văn Diệu – phun sữa bằng mắt
Ông Nguyễn Văn Diệu (tên thường gọi là Xuân Diệu) là người lập kỷ lục Việt Nam năm 2005. Biệt tài của ông là phun sữa, thổi bong bóng và bơm xe bằng… mắt. Ông kể : “Năm 13 tuổi, tôi uống nước thì nước chảy ra ngoài mắt. Đi khám bác sĩ, bác sĩ cho biết, tuyến lệ của tôi phát triển rất lớn. Tuy nhiên điều này không gây ảnh hưởng gì đến sức khỏe của tôi. Tôi có thể sử dụng mắt để làm những việc như bạn nhìn thấy một cách dễ dàng.
Là người được người khác coi như là “quái nhân”, là “siêu nhân”, nhưng ông Xuân Diệu lại có một cuộc sống rất đỗi bình thường với vợ con, gia đình và mọi người trong xã hội.
2. Ông Lý Bằng – xách nước bằng mắt
Lý Bằng trong mắt mọi người là một “siêu nhân” với vô số những màn trình diễn thót tim, ấn tượng như: xách nước bằng mắt, phóng “kim” xuyên qua kính làm vỡ bóng, trình diễn thăng bằng với chậu sành nặng hơn 20kg.
Ông Lý Bằng sinh năm 1972 tại Mỹ Tho (Tiền Giang), vì ông nội vốn gốc Quảng Châu (Trung Quốc) nên từ nhỏ ông đã được một ông thầy võ gốc Hoa nhận làm đệ tử và truyền dạy lại hết võ thuật cho ông. Dù mê võ nhưng ông Bằng lại yêu xiếc, yêu cái cách mà người ta nhìn và trầm trồ những nghệ sĩ xiếc…

Với niềm đam mê và tính tò mò không dứt, ông mày mò học lóm các chiêu của họ rồi tự tập cho đến khi nhuần nhuyễn, thêm vào những gì là của riêng mình. Vậy là những tiết mục xiếc kungfu có một không hai đã ra đời. Ông tâm sự để có thể biểu diễn được một màn diễn dài 5-7 phút, ông phải tập luyện chăm chỉ trong… 5 năm. Kungfu Lý Bằng thường biểu diễn ở thành phố Sài Gòn, Hà Nội, Lào và Campuchia.
Ông Mai Đình Tới là người rất vinh dự được hội đồng Guinness tại Anh công nhận là người Việt Nam biểu diễn nhạc cụ tự chế nhiều nhất thế giới, ông Mai Đình Tới đã khiến nhiều người trầm trồ ngạc nhiên khi mang đến những màn trình diễn có một không hai. Ông biểu diễn thổi sáo bằng mũi, thổi dây ống nước, trống bằng chân, đàn chén, đánh đàn bằng cánh cửa sổ, đàn bằng ống đèn điện….
Hơn 10 năm, ông Mai Đình Tới đã biểu diễn ở hơn 30 quốc gia, đem đến những tràng cười sảng khoái và nhiều ấn tượng thú vị. Tuy nhiên, ông cũng tâm sự, để đạt được thành công hôm nay, ông cũng đã phải vất vả rất nhiều. Trong 10 ý tưởng thì may ra có 1 ý tưởng sống được. Ông luôn không ngừng sáng tạo, nhưng nhiều khi những sáng tạo ấy lại không đem lại được kết quả như mong đợi.
Ông Mai Đình Tới được ghi nhận trong danh sách kỷ lục Guinness và chuyện lạ Việt Nam năm 2005. Với câu hỏi : “Ông có nghĩ đến một kỷ lục Guinness thế giới không ?”, nghệ sĩ chỉ mỉm cười : “Phần thưởng lớn nhất của tôi là những tràng vỗ tay của khán giả sau mỗi lần biểu diễn. Tôi sẵn sàng có lúc ăn rau cháo để dành tiền cho hoạt động sáng tạo nghệ thuật của mình, vì với tôi đó là niềm vui.”
4. Nghệ Sĩ Tòng Sơn
Dù đã bước sang tuổi 80 nhưng nghệ sĩ Tòng Sơn vẫn rất khỏe mạnh và biểu diễn cực sung. Nghệ sĩ Tòng Sơn có thể vừa thổi harmonica vừa uống bia, vừa đánh rắm.Ngoài chiếc harmonica 24 lỗ bình thường thì nghệ sĩ còn sở hữu một cây harmonica siêu nhỏ, có thể ngậm nó trong miệng và thổi. Những giai điệu được nghệ sĩ Tòng Sơn thổi bằng harmonica đều ngọt ngào, du dương.
5. Cậu bé gốc Việt với khả năng kỳ lạ
Đàm Đăng Khoa – cậu bé gốc Việt đang sống tại Mỹ, có một khả năng cực kỳ đặc biệt đó là có thể nói được bất kể ngày nào là thứ mấy trong tuần. Khả năng này được các nhà khoa học nói là rất hiếm gặp, chỉ khoảng 50 người trên thế giới có được.
Tài năng của Khoa được bác Đông – bố của Khoa phát hiện khi đang lái xe đưa con đi tiêm chủng. Bác sĩ nói ngày và bố cậu đang cố gắng tính xem nó rơi vào thứ mấy trong tuần thì ngay lập tức, Khoa đã nói cho bố.
Trong một buổi phỏng vấn, Khoa đã được hỏi để kiểm chứng về năng khiếu của em. Khi được hỏi về ngày 9/1 năm 900.000, Khoa khẽ trả lời : “Đó là ngày chủ nhật”, ngày 19/12 năm 10.000.000.000 theo câu trả lời của em là ngày thứ 3. Tất cả các câu trả lời đều chỉ sau 3 giây suy nghĩ. Tính chính xác của câu trả lời đã được kiểm chứng qua máy điện toán.
6. Anh Tạ Quang Thanh – Cảm xạ học siêu đẳng
Với thành công hút được phiến đá nặng 32kg, anh Tạ Quang Thanh đã phá kỷ lục Việt Nam về cơ thể hút đồ vật. Để kỷ niệm 12 năm ngày thành lập bộ môn Cảm Xạ Học Việt Nam (9/5/1998 – 9/5/2010) anh Thanh – Giám đốc Nhà Thanh Niên thành phố Hải Phòng – đã biểu diễn hút phiến đá khổng lồ, gây nhiều bất ngờ thú vị cho mọi người.
Anh Thanh cho biết, do cơ thể nhiều bệnh tật nên anh đã quyết định theo học môn Cảm Xạ học do thầy Dư Quang Châu giảng dạy. Thấy tập luyện bộ môn này có nhiều ích lợi cho sức khỏe, anh đã mang Cảm Xạ Học về Hải Phòng – quê hương của mình. Say đó, hàng nghìn người đã tham gia môn học thú vị này. Về phần anh, từ một người mắc bệnh béo phì, huyết áp thấp, giờ đây anh đã trở nên khỏe mạnh, dẻo dai, với một nguồn năng lượng dồi dào trong cơ thể.
7. Chị Hoàng Thị Thiêm – Người phụ nữ có “con mắt thứ 3
Sinh năm 1970 tại Hòa Bình, chị Hoàng Thị Thiêm là một người kỳ lạ với khả năng đọc được, nhìn được mọi thứ dù bị bịt kín hai mắt.
Khi sinh ra, chị Thiêm bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhưng đến năm 2004, chị bị mắc bệnh tê tay nên đành phải bỏ nghề băm cám nuôi lợn. Đặc biệt hơn, khi ngủ, nếu chị nằm ngửa thì không sao, nhưng cứ hễ nằm sấp là lại như một người khác. Thấy vậy, anh họ chị đã giới thiệu cho chị học một lớp năng lượng sinh học.
Một lần khi đang tham gia lớp năng lượng sinh học, chị bỗng bật dậy và dõng dạc nói rằng mình có thể đọc được báo mà không cần nhìn. Thấy lạ, mọi người xúm vào xung quanh. Chị Thiêm bịt mắt, và đọc được báo thật. Từ đấy, năng lực của chị được khai phá.
8. Thái Ngọc – người đàn ông không ngủ suốt 35 năm
Sau khi cho biết mình đã thức suốt 35 năm, ông Thái Ngọc trở nên nổi tiếng. Sau một trận sốt vào năm 1973, tối đến ông không thể ngủ được. Mới đầu ông nghĩ mình mắc chứng mất ngủ, nhưng dù vậy, cơ thể ông vẫn hoàn toàn bình thường và có thể vác 100kg thịt lợn trên suốt một chặng đường 4km. Ông đã được công nhận là 1 trong 10 “siêu nhân” trên thế giới.
Mỹ Nhàn post

NGÀY GIỖ THỨ 6

CỐ CA NHẠC SĨ

TRẦN THIỆN THANH

Ở Mỹ hay VN, ngày 13/5 đều có buổi tưởng niệm ngày giỗ cố ca nhạc sĩ Nhật Trường – Trần Thiện Thanh, (13/5/2005). Không biết hải ngoại tổ chức ra sao, nhưng trong nước 2 ký giả Thiên Hà – Đoàn Thạch Hản đã mời một số bạn bè thân hữu với Nhật Trường, cùng anh em báo chí đến dự vào chiều thứ sáu 13/5/2011 tại phòng lạnh quán Cầu Tre ở Q2.
Tưởng bà Mỹ Lan về thăm chồng, vì cốt đang gửi tại chùa Phước Huệ (qua khỏi H. Long Thành – Đồng Nai), nhưng BTC (Đoàn Thạch Hản) nói chắc nịch, chỉ biết bà Liên là vợ Nhật Trường thôi, còn Mỹ Lan là ai. Không biết !?
Thật ra nếu tôi biết trước đã đem theo máy ảnh chụp vài pô ảnh kỷ niệm 6 năm ngày mất (2005-2011) của cố ca nhạc sĩ Nhật Trường Trần ThiệnThanh, nhưng vào giờ chót đang ngồi với nhà văn Dương Hà, mới đưọc alô mời đến địa điểm nói trên. Chiều này nhiều khuôn mặt văn nghệ sĩ, ca sĩ như Hồng Vân , Lan Ngọc… nhà văn Dương Hà, nhà báo Hà Đình Nguyên v.v…. hiện diện trong buổi lễ tưởng niệm.
Sơ lược về Nhật Trường Trần Thiện Thanh
- Trần Thiên Thanh là tên thật sinh ngày 12-/06/1942 tại Phan Thiết. Ngày mất 13/05/2005 tại Westminsterl Hoa Kỳ. Bút hiệu khác : Anh Ch­ương (tên con trai), Trần Thiện Thanh Toàn (em trai)
Ông đến Sài Gòn năm ]961. Lúc đầu làm x­ướng ngôn viên đài Pháp Á, sau đó là đài phát thanh Sài Gòn.
Chẳng bao lâu giọng hát thiên phú ngọt ngào của ông đ­ợc giới yêu nhạc Sài Gòn mến mộ. Ông có bằng Tú tài như­ng không theo Khóa sĩ quan Thủ Đức mà xin đ­ược đồng hóa hạ sĩ quan năm 1965 để đ­ược phục vụ trong ngành phát thanh tại Đài TNQĐ đến năm 1975.
Ông thực hiện nhiều chư­ơng trình văn nghệ đặc biệt là ch­ương trình Tiếng Hát Đôi M­ươi với ban tứ ca Nhật Trư­ờng – Nh­ư Thủy – Thanh Vũ – Quỳnh Giao qua làn sóng phát thanh hằng tuần, và hằng tháng xuất hiện trên màn ảnh nhỏ với một số nhạc cảnh đ­ược coi là một trong những tiết mục rất ăn khách trên ti vi lúc bấy giờ. Loạt nhạc cảnh này cũng được thâu thành phim với tên ‘Trên Đỉnh Mùa Đông
Năm ]970 Trần Thiện Thanh – Nhật Trư­ờng bắt đầu kinh doanh. Ông vừa điều hành trung tâm phát hành nhạc và băng đĩa nhạc Tiếng Hát Đôi M­ươi tại đ­ường Lê Lợi vừa quán xuyến nhà hàng ca nhạc La-si-ren (Mỹ Nhân Ngư) tại đ­ường Công Lý nay là Nam Kỳ Khởi Nghĩa.
Sau năm 1975, Nhật Trưởng ít xuất hiện tên sân khấu nh­ưng Trần Thiện Thanh vẫn sáng tác. Ca khúc Chiếc áo Bà Ba ông viết trong thời gian này. Lúc đầu ký tên Ly Yên (Liên – tên vợ ông) sau đó mới ký Trần Thiện Thanh. Đến năm 1984 ông hoạt động lại cho tới năm 1993 thì ông sang Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ gia đình ODP. Mười hai năm sau ông bị ung thư­ phổi và qua đời ngày 13/05/2005 tại nhà riêng ở thành phố Westminster (Quận Cam, Hoa Kỳ). ông đã để lại cho đời hàng trăm ca khúc, trong số đó có những nhạc phẩm nổi tiếng : Hoa trinh nữ, Trên đỉnh mùa đông, Lâu đài tình ái, Chuyến đi về sáng (sau NS Mạnh Phát trả lại đúng tác giả nguyên gốc), Đám cưới đầu Xuân, Không bao giờ ngăn cách v.v…
Nguyễn Việt

BÁN NHÀ MẶT TIỀN
Cùng các bạn đọc,
Vợ chồng thằng em tôi đang cần tiền muốn bán gấp : Một căn nhà mặt tiền trên đường Số 2 Khu phố 6 Quốc Lộ 13 (vừa qua Fatima Bình Triệu, cầu Ông Dầu, quẹo phải vào khu Vườn Mai).
Nhà có Sổ Hồng, điện nước tiện nghi đầy đủ. Diện tích : 4,8 m x 16 m, một trệt một lầu (đúc 2 tấm mái bằng). Giá 2 tỷ VND tức khoảng 50 cây 9999.
Bạn nào thấy ai cần mua xin giới thiệu dùm. Thành thật cám ơn.
ĐT liên lạc : 01293.271.586 hay 0903.639.821

Nguyễn Việt
 

08/05/2011

GÁI "CHẢNH"


GÁI CHẢNH 
DỄ BỊ LỪA TÌNH
Các cô gái kiêu kỳ thường khiến cánh đàn ông kém tự tin e ngại. Nhưng mấy anh chàng sành sỏi lại bảo rằng, đó mới là “đồn dễ đánh”.
Nói về “kỹ nghệ cưa gái”, Kiên, một anh chàng nổi tiếng đào hoa, thao thao bất tuyệt : “Gặp những cô kiêu kỳ vì vừa xinh vừa có chút trí tuệ, cậu nào yếu bóng vía là sợ lắm, có thích cũng không dám tán. Cậu nào sinh tình, bất chấp khó khăn lao vào không kể. Còn những cậu chỉ thích yêu chơi bời thì chỉ tập trung cưa những em xởi lởi, dễ dãi. Thế nhưng sự thực những em xinh kiêu mới dễ bị đánh gục”.
Càng kiêu càng ít kinh nghiệm
Kiên là kỹ thuật viên đồ họa, ngoài việc kiếm tiền thì sở thích lớn nhất của anh là chinh phục các cô gái xinh đẹp, vui vẻ với họ một thời gian rồi “đá” và lại tìm đối tượng mới. Bạn bè, đồng nghiệp của Kiên đều vừa ghen vừa phục anh chàng vì tất cả những cô gái qua tay anh đều không chỉ xinh mà còn trông rất trí thức, phong cách chuẩn mực, đoan trang. Họ cũng xót thầm cho các cô vì biết rằng dù vậy, các cô cũng chỉ được Kiên “chăm sóc” một thời gian rồi bỏ rơi.
Kiên giải thích về bí quyết thành công của mình : “Những em này nhìn thế thôi chứ đều không có mấy kinh nghiệm. Vì kiêu kỳ, cảnh giác, các em ít tiếp xúc gần hay có quan hệ gần gũi với đàn ông. Để an toàn, các em cứ áp dụng chiêu “tránh xa cho nó lành”. Nhưng càng như thế, các em càng ngờ nghệch, khó thoát những tay cáo già”.
Nạn nhân gần đây nhất của Kiên là Hoài Thu, cử nhân Luật, đang làm cho một công ty khá lớn ở Hà Nội. Từ trước đến giờ, một là do tập trung lo học hành, sự nghiệp, hai là không thấy người đàn ông nào vừa “ngon” lại vừa đáng tin cậy nên cô vẫn chưa yêu ai. Gặp cô, Kiên nói luôn cô không phải mẫu người để anh yêu đương, nhưng là tuýp phụ nữ lý tưởng để anh kết bạn vì cô hiểu biết, sâu sắc, có tâm hồn. Không hề cảnh giác với Kiên như những anh chàng ra mặt “tấn công” mình, Thu vô tư kết bạn với anh, gặp gỡ thường xuyên và ngày càng bị anh cuốn hút. Thế nên buổi tối ấy khi Kiên vồ lấy cô mà hôn thì cô nghĩ rằng tình cảm của anh cũng tiến triển từ từ, ngoài ý muốn giống như mình. Được Kiên dẫn đến mọi cuộc gặp với bạn bè anh nên Thu càng tin, chẳng tiếc gì chuyện chia chăn sẻ gối. Sau gần 5 tháng, Kiên nói chia tay với lý do “anh không thích hợp với hôn nhân, sợ làm lỡ dở cuộc đời em”.
Dễ mắc lừa trai già
Ý thức được giá trị cả về nhan sắc lẫn trình độ của mình, nhiều cô gái cảm thấy những chàng trai ở độ tuổi mình thật trẻ con và nhạt nhẽo. Trong mắt họ, người yêu lý tưởng là một người đàn ông thông minh, từng trải, sự từng trải thể hiện ở tuổi tác và trí thông minh thể hiện ở sự thành đạt của họ. Cũng vì nắm được tâm lý này mà nhiều kẻ Sở Khanh trung niên đã cho các cô gái vào tròng.
Là kế toán trưởng cho một công ty, Lệ Thúy vẫn được cho là cô gái sắc sảo, tỉnh táo, và cô cũng nghĩ mình là người như vậy. Nhưng điều này không đúng với chuyện tình yêu. Trong một cuộc “giao lưu” vì công việc, cô quen vị phó tổng giám đốc 49 tuổi của một doanh nghiệp khá thành công. Thúy bị ông cuốn hút vì vẻ điềm đạm, hiểu biết. Quen nhau, vị sếp tâm sự ông có một người vợ trẻ đẹp, tuy thả phanh tiêu tiền của ông nhưng chẳng ban phát tình yêu cho ông, rằng ông hối hận vì quá mê chân dài mà cố cưới cho bằng được… Một thời gian sau, Thúy và vị sếp này yêu nhau. Khi sống kiểu “già nhân ngãi” với ông ta, cô tin lời tình nhân rằng ông sẽ chịu mất một phần tài sản để ly dị vợ và hai người sẽ cưới nhau.
Đến khi bị “đá”, Thúy mới biết rằng người đàn ông này có phương châm “nói không với chân dài, người mẫu”, chỉ cặp bồ với nữ trí thức trẻ đẹp vì “vừa rau sạch, vừa thú vị, vừa đỡ tốn kém”. Còn người vợ của ông ta, yêu hay không chẳng biết, nhưng chắc chắn là không bao giờ dám lơi là việc lấy lòng chồng để khỏi bị thay thế bởi các bóng hồng khác.
100 cô gái bị lừa tình thì 100 cô đau đớn. Nhưng những cô kiêu hãnh và vốn “giữ mình nghiêm cẩn” thì khi bị lừa sẽ đau đớn hơn nhiều. Thúy tâm sự: “Tôi không trách mình ngu ngốc yêu nhầm người, vì người khôn hay người dại thì khi yêu cũng dễ thành ngu ngốc. Tôi chỉ tiếc giá mình không vội vàng trao hết cho người ta thì sau một thời gian khi biết mình nhầm, cảm giác mất mát sẽ nhẹ hơn nhiều”.
(Theo Đất Việt)

ẾCH MUỐN TO 
BẰNG BÒ
Bây giờ cứ nghe một cô xinh xinh đang làm người mẫu hay diễn viên gì gì đó thổ lộ “em muốn làm ca sĩ” tự dưng thấy sợ. Những kí ức về “thảm họa nhạc Việt” mới ngày nào vẫn còn chưa phai…
Nhà báo đặt câu hỏi với một nữ ca sĩ trẻ : “Một ca sỹ mà hát không hay thì theo chị có nên tiếp tục đi hát không ?”.
Cô ca sĩ trả lời : “Thế một cô thợ may làm nghề chưa giỏi, cô ta có nên bỏ nghề không ? Hay nên tiếp tục học nghề, bồi dưỡng kỹ năng và kinh nghiệm để trở thành một thợ may bậc cao trong tương lai ? Vậy một võ sĩ quyền anh, rất yêu nghề, đánh không hay ở thời điểm hiện tại liệu anh ta có nên bỏ nghề không ? Hay anh ta nên khổ luyện, bồi dưỡng thêm cho mình các kỹ năng tấn công đối thủ làm sao có thể đạt được sự khéo léo, đủ lực, ở mức độ hiểm hóc đến hoàn hảo, nhằm đưa anh ta lên một vị thế cao hơn nhiều không ?”.
Người đọc phải khen cô ca sĩ kia là người khéo trả lời và có chí khí. Nhưng cũng phải nhắc khéo cô rằng có một số ngành mà người học không phải cứ có ý chí và quyết tâm là đạt được sở nguyện. Mà cụ thể ở đây chính là nghề hát – nghề của những nghệ sĩ.
Nghề hát hoàn toàn khác với nghề may, nghề đấm bốc. Ở đây, người viết không có ý so sánh nghề nào cao cấp hơn nghề nào, mà chỉ muốn khẳng định nghệ thuật là một nghề rất đặc thù. Người làm nghệ thuật muốn vươn lên tầm nghệ sĩ phải có năng khiếu, có tố chất vượt qua những khả năng thông thường.
Mà năng khiếu là thứ trời cho. Những ai đã có năng khiếu ca hát rồi, thì dù không qua trường lớp, khi gặp điều kiện thuận lợi vẫn có thể bộc lộ tố chất. Còn không có giọng, không có năng khiếu thì có đi học đến già, vẫn chỉ là một giọng ca thường thường bậc trung, tạm đủ để đi hát karaoke với bạn bè mà thôi.
Đáng buồn hiện nay thị trường có quá nhiều giọng karaoke như thế. Và còn buồn hơn khi một bộ phận công chúng dễ dãi, chấp nhận những giọng ca này. Có lẽ cần phải nhắc lại vài thảm họa V-pop như Phi Thanh Vân, Lê Kiều Như để làm ví dụ - Nghe Lê Kiều Như hát, khối người 'ngất'… - Có ai ngờ những giọng ca “miệt vườn” này có ngày lại được lên TV hát cho hàng triệu người nghe ?
Những cơn ác mộng như thế đã trở thành cơm bữa trong đời sống âm nhạc. Đáng sợ thay ác mộng của người này là mộng đẹp của người khác. Người trẻ có thể vin vào cái cớ hát dở như thế cũng có thể lên sân khấu, lên truyền hình, vậy không có lý gì một giọng ca như mình lại chịu ngồi xó bếp.
Sự bất lực của những nhà quản lý, sự dễ dãi của một bộ phận công chúng và sự tham lam hám lợi của một số ông (bà) bầu đã cùng đưa những giọng ca tầm thường lên bục vinh quang. Dù cái vinh quang đó chỉ như bong bóng xà phòng nhưng nó khiến cho khối bạn trẻ bằng mọi giá để đạt được tới cái vinh quang giả hiệu đó.
Có ai cấm con người ta thôi ước mơ đâu, cũng như chẳng có mấy ai bỏ công can gián những con ếch cứ muốn to bằng bò. Những con ếch cứ tự thổi phồng mình để to bằng con bò, cuối cùng bị nổ tung (truyện ngụ ngôn Ê-dốp).
(Trích VHTT – 6/5)

BỆNH "CHẢNH" 
CỦA NGHỆ SĨ
Nhiều người nói, chỉ nên nhìn và nhận xét người nghệ sĩ trên sân khấu chứ đừng chú tâm vào bất cứ chuyện gì khác về họ. Tuy nhiên, câu chuyện về “căn bệnh chảnh” của họ trong bài viết này xem ra không thừa một chút nào.
“Chảnh” vì một cái tên…
Nhà báo H kể : “ Lần nọ, tôi đến nhà phỏng vấn nghệ cải lương nổi tiếng M. Chị hết sức nhã nhặn trong từng lời ăn tiếng nói. Thỉnh thoảng nở một nụ cười bẽn lẽn khi tôi hỏi đến những cảnh diễn tình tứ trên sân khấu hay khi xoay quanh chuyện tình cảm của chị hiện tại. Bỗng có chuông điện thoại, chị xin lỗi và bước ra ngoài sân.
Tôi gần như muốn “té ngửa” khi nghe loáng thoáng cuộc đối đáp của chị trong điện thoại. Toàn là những ngôn ngữ rất khó “lọt tai”. Thì ra là bầu sô gọi báo cho chị biết tối nay anh kép K bị bệnh, chị phải diễn cặp với anh kép B. “Mày nghĩ đi, khi tao làm đào chánh thì thằng B còn ở trong nách, đã vậy nó vừa lùn vừa xấu. Nếu không có kép K. thì không có tao…”.
Câu chuyện này cứ theo mãi tôi trên đường về. Cuộc phỏng vấn hôm ấy tôi xem như vô nghĩa…”.
Gần đây nhất, ca sĩ L.K tuyên bố hủy bỏ show diễn khi thấy ban tổ chức chương trình Đại nhạc hội treo băng rôn tên mình đứng sau ngôi sao cải lương V.L : “Tôi mà đứng sau nó à. Nếu chịu sửa tên lại thì tôi mới diễn”. Ban tổ chức năn nỉ thế nào L. K cũng bỏ ra xe về dù vé đã được bán. Được biết, mỗi lần L.K xuất hiện ở sân khấu nào đều có hai chàng trai đi theo chạy vào trước thông báo : “K tới,  K tới” giống như là lính hầu thông báo có vua, hoàng tử giá lâm vậy. Thật nực cười…
“Chảnh” để khẳng định vị thế “ngôi sao”.
Trong chương trình ca nhạc - thời trang gây quỹ học bổng cho học sinh nghèo, một nữ diễn viên hài T đã mắng như tát nước vào mặt MC N. khi cô ra giới thiệu tiết mục tiểu phẩm hài của T mà không nhấn mạnh “đây là tiết mục của ngôi sao hài T đã được đoạt giải thường A, X, C …”.  MC N. ngồi im lặng chịu trận cho qua chuyện. 

Biên tập chương trình và nhóm múa, nhóm thời trang trong hậu trường hôm đó cũng chỉ biết… lắc đầu. Người viết bài này cũng đã từng chứng kiến cảnh “ngôi sao ca nhạc” Q. hát xong tiết mục của mình trong một chương trình ở sân khấu 126, biết tiết mục sau mình toàn là ca sĩ trẻ nên để tỏ vẻ “ngôi sao”, anh cầm micro vào hậu trường giơ giơ lên mà chẳng thèm hỏi tới lượt bạn diễn nào hát. Cô ca sĩ  trẻ T.N quá bực tức đã giật lấy micro … chùi vào mông để dằn mặt ca sĩ “chảnh” đó.
Trong làng thời trang hiện nay, các người mẫu cũng bị mắc “bệnh chảnh” rất nhiều. Nhiều gương mặt muốn chứng minh mình là “vơ det”, đã từng đoạt nhiều giải thưởng nên thường khôn ngoan tìm cách ... “trốn” mỗi lần ra sàn diễn để được đi cuối cùng hoặc sẵn sàng “xung phong” đi đầu với màn chào kết thúc bộ sưu tập để ống kính chụp hình và máy quay phim kịp thời “ thu gọn”… Không những thế, họ còn đề nghị thẳng thừng với MC là phải nhắc tên mình ít nhất 3 lần trong một tiết mục biểu diễn để “phân biệt” với các người mẫu trẻ khác ???.

“Ngôi sao ca nhạc” Đ tham gia chương trình ca nhạc tại Nhà hát TP, khi các ca sĩ đàn chị như Hồng Hạnh, Thùy Dương, Giao Linh đến trước chờ đợi khá lâu thì ca sĩ này đến (anh được ban tổ chức xếp hát out chương trình). Anh một hai đòi phải hát trước, dù Đ là ngôi sao nhưng trước thái độ xử sự như thế, tất cả đã nhìn anh bằng con mắt khác. Diễn xong, anh không một lời chào hỏi, vội vội vàng vàng ra xe hơi để về, giống như đang tất bật chạy sô, thật ra là… về thẳng nhà cứ có “chạy” đâu.
Người mẫu M trước đây chịu “an phận” trên chiếc xe máy khá đắt tiền, nhưng khi được xuất hiện trên vài bài báo, khán giả gửi thư, điện thoại hâm mộ thì cô bỗng …thay đổi. Cô mua trả góp ngay một chiếc xe hơi đời mới để khẳng định rằng nghiệp của mình đã “thăng” một bậc. Nhưng “thăng” đâu chẳng thấy, đi diễn bữa có bữa không… tiền đổ xăng, trả tài xế còn không dủ chứ nói chi đến chuyện trả góp ???.
Việc bê trễ, giờ “cao su” trong giới nghệ sĩ cũng được…báo động. Để chứng minh phong cách “ngôi sao”, họ đến muộn rồi về sớm chẳng cần biết tập thể làm việc với mình có gặp khó khăn gì không.
Vừa qua, đạo diễn A.K đã quyết định cắt vai chính của diễn viên M.C trong một bộ phim nhựa với lý do anh đi trễ đến 5 lần khiến đoàn làm phim phải chờ “dài cổ”. Đây cũng là bài học cho các nghệ sĩ mắc bệnh “chảnh” soi chung.
(Theo Khôi Nguyên – MASK)
Dân Cầu Ba Cẳng (tổng hợp)