31/12/2009

QUAN ÔNG QUAN BÀ XƯA VÀ NAY



Lời phi lộ : Năm mới đã đến, mỗi người lại thêm một tuổi, nên sợ tuổi già... rồi lão hóa tất cả. Bài thơ đối dưới đây do Duongquach (QAD) gửi đến - rất phù hợp với nhiều người. Trang 360o Văn nghệ đăng sau đây như một lời cảm khái MỪNG NĂM MỚI 2010 ĐÃ ĐẾN.
Xuất xứ bài thơ ai là tác giả thì chưa được rõ, do cuối bài chẳng thấy ký tên ai. Vậy Duongquach cho biết thêm chi tiết này nhé, vì bài thơ đối rất hay, rất đáng khen thưởng một thùng bia lon hảo hạng lắm lắm. (Nguyễn Lê Quan)
Chúc quí bạn Năm Mới được trở lại như xưa nhé.

Ngày xưa .... ngày nay
Quý bà :

Ngày xưa mái tóc buông lơi ,
Bây giờ sợi rụng sợi rơi đầy nhà .
Ngày xưa da trắng nõn nà ,
Bây giờ da đã trổ hoa .... đồi mồi .
Ngày xưa miệng cười thật tươi ,
Bây giờ móm xọm rụng mười cái răng .
Ngày xưa mặt sáng như trăng ,
Bây giờ xám xịt như vầng mây đen,
Ngày xưa yểu điệu như tiên
Bây giờ lẹt đẹt như con vịt bầu .
Ngày xưa chum chúm núm cau ,
Bây giờ lỏng thỏng như bầu trên cây .
Ngày xưa nhựa sống căng đầy ,
Bây giờ vắt mãi bẩy ngày cũng không .
Ngày xưa thắt đáy lưng ong ,
Bây giờ to bụng còn mông phẳng lờ .
Ngày xưa rậm rạp cỏ mơ ,
Bây giờ thưa cứng tưa hồ rễ tre .
Ngày xưa ăn nói dễ nghe ,
Bây giờ cẳn nhẳn chua lè khó ưa ..
Ngày xưa thích được mây mưa ,
Bây giờ hạn hán hết ưa tù tì
Ngày xưa thường sánh vai đi ,
Bây giờ chỉ thích năm ì ...xem phim ..
Ngày xưa nhớ nhau đi tìm,
Bây giờ mặc kệ .. con chim mất rồi.

Quan Ông :              

Ngày xưa như sắt như đồng

Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu

Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến già
Bây giờ pháo đã xịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
………………………………
Ấy là kể chuyện trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa


MỤC LỤC 
CÁC BLOG LIÊN KẾT


Thế giới tâm linh”
http://thienviet.wordpress.com

BLOG THÁNG 12/2009
1-     Bát tự Hà Lạc (3 bài)
2-     Rồng trong bói toán
3-     Thế đất và âm trạch (3 bài)
4-     Phong tục Tây Nguyên
5-     Phong tục Giáng Sinh
6-     Linh Sơn Thánh Mẫu
7-     Lịch vạn sự tháng 1/2010 (kỳ 1)
8-     Tử vi Đông phương tháng 1/2010

Văn nghệ người Sài Gòn

BLOG THÁNG 12/2009 :
1-     Hai chị em họ Đoàn (Đoàn Thị Tảo – Đoàn Lê) - - Bài : Nguyễn Việt – Thẻ : Tác giả, tác phẩm, Đoàn Thị Tảo, Nguyễn Việt, Thi ca
2-     Đi tìm “Hoàng thị…” của Phạm Thiên Thư - Bài : Nguyễn Việt – Thẻ : Tác giả, tác phẩm, Phạm Thiên Thư, Nguyễn Việt, Thi ca
3-     Nhà thơ Nguyễn Trung Bình qua đời – Thẻ : Phân Ưu
4-     Thanh Thúy “Tiếng hát liêu trai” – Bài : Lê Hoàng Nguyễn – Thẻ : Lê Hoàng Nguyễn, Thanh Thúy, Nhân vật
5-     Luận về nhạc sến – Bài Trần Văn Giang - Thẻ
6-     Tin văn nghệ tháng 12/09 - Thẻ : Tin tức, Bình luận
7-     Hà Nội mùa vắng những cơn mưa  - Bài : Nguyễn Việt – Thẻ : Tác giả, tác phẩm, Bùi Thanh Tuấn, Nguyễn Việt, Thi ca
8-     Những mẫu chuyện văn nghệ (Bùi Sơn Duân, Thụy Vi, Huỳnh Thanh Trà) Thẻ : Nhân vật, Văn Nghệ

Cà phê văn nghệ

BLOG THÁNG 12/2009
1-     Nhạc sĩ Ngọc Chánh và ban nhạc Shotguns – Bài viết : Nguyễn Việt – Thẻ : Giới thiệu, nhân vật (4/12)
2-     Nữ danh ca Thanh Thúy “Tiếng hát liêu trai” – Bài : Nguyễn Việt – Thẻ : Giới thiệu, nhân vật (10/12)
3-     Nghề làm báo - Bài : Nguyễn Việt – Thẻ : Tin tức, Bình luận, bài Nguyễn Việt (19/12)
4-     Đi tìm con gái Bokassa (2 bài) Bài : Nguyễn Việt – Thẻ :,bài Nguyễn Việt, Báo chí (25/12)
5-     THÁNG 1/2010 CỦA BẠN (Tử vi Đông Phương) – Bài : Khôi Việt - Thẻ : Tử vi tháng, tâm linh, xem cát hung (30/12)

360o văn nghệ

BLOG THÁNG 12/2009
6-     Chat sex trên mạng – bài : Dan cau ba cang - Thẻ : Blog, thư giản, văn hóa (3/12)
7-     Tin Văn nghệ  - bài Lê Hoàng Nguyễn – Thẻ : Blog, tin tức, văn nghệ
8-     Nhà văn Thanh Nam - bài Nguyễn Thiếu Nhẫn - Thẻ : Văn hóa, văn nghệ
9-     Chuyện khỉ gió : Ngọc Sơn điên hay tỉnh – Bài Dân Cầu Ba Cẳng - Thẻ : Blog, văn nghệ, bình luận
10- Giới thiệu sách & bình luận - Thẻ : Hội họa, văn hóa, văn nghệ, tin tức
11- Quan ông quan bà xưa và nay - Thẻ : Thư giản, blog, văn nghệ

Một thời Sài Gòn

BLOG THÁNG 12/2009
12- NGUYỄN VIỆT : nhà văn, nhà báo – Bài viết : Quế Phượng - Thẻ : Giới thiệu, Nhân vật
13- NHỮNG NGƯỜI VIỆT TRUYỆN MA - Bài viết : Quế Phượng - Thẻ : Giới thiệu, Nhân vật
14- Nhà văn Trương Đạm Thủy - Bài viết : Lê Hoàng Nguyễn Thẻ : Giới thiệu, Nhân vật
15- Tâm Đạm - Dương Trữ La - Bài viết : Trương Đạm Thủy - Hà Cẩm Tâm -  Thẻ : Giới thiệu, Nhân vật
16- Đạo diễn BÙI SƠN DUÂN – Bài viết : Tổng hợp - Thẻ : Nhân vật




26/12/2009

GIỚI THIỆU SÁCH & BÌNH LUẬN TIN TỨC


GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

THƠ 
NGUYỄN TRUNG BÌNH
Tập thơ 
in sau ngày đưa tiễn…
Nhà văn Khương Bình viết trong lời Tựa : “Tiếp sức với Nguyễn Trung Bình thực hiện một phần việc còn lại cũng là muốn làm một điều gì đó trong ý thức tiễn đưa linh hồn nhà thơ về với cõi vĩnh hằng. Nhà xuất bản Lao Động - Nhà in Kim An Đông và một số anh chị em văn nghệ TP. Hồ Chí Minh tiến hành tổ chức in và phát hành tập thơ đang còn dở dang "THƠ NGUYỄN TRUNG BÌNH".
Nguyễn Trung Bình sinh năm 1968, quê Quảng Nam, tốt nghiệp đại học ngành ngữ văn Trường ĐH Tổng hợp Huế (1991). Anh từng lang bạt khắp nơi với nhiều nghề khác nhau như làm phim, làm báo, làm sách, làm thơ và trụ ở Sài Gòn hơn 15 năm. Tác phẩm đã xuất bản gồm : Bài của trẻ dáng nâu – NXB Văn Nghệ 1996, đồng tác giả kịch bản lời thoại phim Xích lô (đạo diễn Trần Anh Hùng – giải thưởng Sư tử vàng Liên hoan phim quốc tế Venice 1995). Anh mất ngày 10.12.2009 tại Bệnh viên 115 (TP. HCM) sau cơn bạo bệnh lúc 42 tuổi.
Tập “Thơ Nguyễn Trung Bình” gồm 30 bài thơ, trình bày Ngô Thanh Tùng, bìa Nhật Khang, ảnh bìa MPK, in 1000 cuốn, khổ 12X20  cm, tập hợp những sáng tác gần đây nhất, thời kỳ tác giả biết mình mang trọng bệnh xơ gan, xuất huyết bao tử, mang một hơi thở trăn trở day dứt của kiếp nhân sinh nhiều hệ lụy buồn đau.
Trần Hữu Dũng

“Những bài thơ trên Webs”
của nhà thơ luật sư Đinh Viết Tứ
            Mới đây chúng tôi nhận được một “tập thơ” mang tựa “Những bài thơ trên webs” của tác giả Đinh Viết Tứ do một người bạn gửi đến tặng và nhờ giới thiệu đôi hàng.

            Nói là tập thơ nhưng thật ra là cuốn thơ vì nó dày cả 900 trang khổ 14,5 x 20,5cm với gần 800 bài thơ được tác giả - còn là một luật sư, đang sống tại hải ngoại – in tại VN do NXB Thanh Niên cấp phép xuất bản vào cuối năm 2008.
            Vì “360o Văn nghệ” có mục đích phi chính trị, nên chúng tôi không đi sâu vào nội dung, chỉ xin giới thiệu đôi dòng từ nhà xuất bản viết trong “cuốn thơ” này qua phần mở đầu :
“Thi phẩm dày dặn có nhan đề “Những Bài Thơ Trên Webs” của tác giả - nhà thơ Đinh Viết Tứ  - Một công dân Việt Nam hành nghề luật sư, lại có máu văn nghệ, yêu thơ, yêu cuộc sống, yêu quê Cha đất Tổ. Mặc dù nhập cảnh Hoa Kỳ từ năm 1992 nhưng ông vẫn mang quốc tịch Việt Nam, hiện ngụ tại Thành phố Hồ Chí Minh.
            “Khác với hai tập thơ trước là “Anh Đã Mở Cửa Cuộc Đời” trình làng năm 1964 và “Nỗi Sầu Mình Anh” xuất bản năm 2004, “Những Bài Thơ Trên Webs” của ông lần này hoàn toàn cách biệt từ ngữ điệu đến giọng thơ. Rõ là một cuộc trở mình. Xin đừng ngộ nhận đây là một loại thơ theo trường phái mới, mà đây chỉ là những bài văn vần gảy gọn, được viết nhanh theo kiểu “mì ăn liền” nhằm đáp ứng nhu cầu tinh thần, gắn với sự kiện trong cuộc sống mọi lúc mọi nơi đang diễn ra giữa dòng chảy không cùng khuynh hướng, không cùng một thế đứng nên có những tầm nhìn khác nhau về tình yêu, đất nước con người mà tác giả muốn chuyển tải tâm tư tình cảm của mình một cách tức thời đến những thân phận kiều dân trên đất khách….
            “Ngôn ngữ thơ của Đinh Viết Tứ trong tác phẩm này đa phần mang tính châm biếm, tự trào. Không một bài thơ nào của ông mà không mang âm hưởng đùa cợt, châm chọc, tiếu lâm, phê phán, mỉa mai; khi nhẹ nhàng, lúc chát chua cay đắng… Đọc “Những Bài Thơ Trên Webs” của Đinh Viết Tứ chúng ta mới thấy hết được những hoạt cảnh ở từng nơi, đặc biệt tại Hoa Kỳ. “
Quế Phượng


“LỊCH TỬ VI
HUỲNH LIÊN
CANH DẦN 2010”
Lịch sách “Tử Vi Huỳnh Liên năm Canh Dần 2010” đã phát hành trên các nhà sách hải ngoại (ngoại trừ Việt Nam), sách dày 528 trang, giá bán 21.99 USD/cuốn. Do Thiên Việt và Võ Lương biên soạn gồm :
Những bài viết về thuật xem phong thủy và đời sống
- Năm Dần nói chuyện cọp
- Những chuyện trên Thất Sơn huyền bí.
- Truyền thuyết về Điện ông Hổ v.v…
Ngoài các bài viết “Lịch sách Tử Vi Huỳnh Liên năm canh Dần 2010” còn có 2 phần xem lịch ngày tốt ngày xấu, chuyện nên làm hay nên cử mỗi ngày; và tử vi trọn năm :
1/- LỊCH VẠN SỰ TRỌN NĂM CANH DẦN 2010 (qua tháng 2/2011 DL)
2/- TỬ VI ĐÔNG PHƯƠNG TRỌN NĂM CANH DẦN CHO ĐỦ LOẠI TUỔI NAM VÀ NỮ TỪ 16 ĐẾN 76 TUỔI.
Sách trình bày đẹp, in soạn công phu, đã có uy tín từ Việt Nam trước năm 1975 và sau 1975 in tại hải ngoại.
Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc hải ngoại hay liên lạc về địa chỉ sau đây để mua sách :
VÕ LƯƠNG : PO Box 2295 Montclair, CA 91763
Tel & Fax : (909) 626.7999 hoặc (626) 806.2433

TIN TỨC & BÌNH LUẬN

Hoạ sĩ Lương Trường Thọ
trong chuyến Mỹ du


Ai cũng biết hoạ sĩ Lương Trường Thọ là 1 trong 30 hoạ sĩ trên thế giới được mời tham dự một tour triển lãm hội hoạ vòng quanh nước Mỹ gồm 10 thành phố lớn trên lãnh thổ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, do Hội Mỹ Thuật Thế Giới (World Art Foundation - WAF) tổ chức. Anh mới về nước hồi đầu tháng 12/2009 và cho biết, từ tháng 9 đến khi về nước, WAF tổ chức được 3 cuộc triển lãm, nên tối mùng 4 tết Canh Dần tới đây anh sẽ phải tiếp tục bay sang Mỹ tham dự tiếp các cuộc triển lãm còn lại.
WAF được sáng lập bởi Jojo Marengo, chủ nhiệm của 21 tạp chí nghệ thuật và lối sống xuất bản tại California. Ông còn là người tổ chức hội chợ nghệ thuật World Art Expo California 2009 với sự tham gia của hơn 200 nghệ sĩ tạo hình
Còn mục đích cuộc triển lãm lưu động qua 10 thành phố Hoa Kỳ trong thời gian qua và sắp tới, là nhằm giới thiệu 30 thành viên mới vừa được kết nạp vào WAF trong năm 2009 trong đó có hoạ sĩ Lương Trường Thọ (Việt Nam) là người châu Á duy nhất, và ở cấp độ master, nổi bật trong số hàng ngàn hoạ sĩ trên khắp thế giới đăng ký xin gia gia nhập vào WAF (theo thông tin đăng trên tạp chí của Hội Mỹ Thu ật thế Giới, mỗi ngày có cả hàng trăm đơn xin gia nhập, khi hội viên của WAF hiện đang ở con số 50.000 hoạ sĩ)
WAF giới thiệu các tác phẩm hội hoạ đến  báo giới và người hâm mộ môn nghệ thuật này ở các đô thị quan trọng tại Hoa Kỳ; nói cách khác tác phẩm của các hoạ sĩ vừa được kết nạp sẽ được đưa đến trưng bày tại những gallery lớn có uy tín nhất ở Mỹ.

Họa sĩ Lương Trường Thọ chính thức trở thành Hội Viên Hội Mỹ Thuật Thế Giới (WAF) kể từ tháng 4/2009, và sau đó được Hội mời tham dự 10 cuộc triển lãm tranh tại các thành phố lớn của Mỹ từ cuối tháng 9/2009; trong các cuộc triển lãm vừa qua, tác phẩm Mộng Điệp của anh được đánh giá cao, chính ông Jojo Marengo luôn đứng ra giới thiệu bức tranh nói trên cùng hoạ sĩ Lương Trường Thọ trước các cuộc họp báo giới thiệu buổi triển lãm.
Quả là tin mừng cho một hoạ sĩ duy nhất của Việt Nam nói riêng và châu Á nói chung. Họa sĩ Lương Trường Thọ (61 tuổi, tốt nghiệp Trường Mỹ thuật Gia Định) đã từng là hội viên của Câu lạc bộ nghệ thuật California và Câu lạc bộ nghệ thuật Exotic Hamburg (Đức).
Nguyễn Việt

Tiểu thuyết sex dành cho phái đẹp

Ai đâu lại ngờ rằng, ở Pháp, có một loại truyện sex(e) (*) đặc biệt dành cho phái nữ, những tưởng thể văn này từ xưa tới nay chỉ nhắm tới cánh đàn ông. Mà đây lại là loại truyện nhằm kích thích và thỏa mãn cái gọi là fantasmes féminins, những ước muốn nhục dục thầm kín của phái đẹp. Thêm nữa, có ai ngờ được rằng mỗi năm, với hàng chục đầu sách ra đời, tổng số sách mới và cũ cùng loại tung ra trên thị trường bán tới 12, vâng, mười hai triệu cuốn, nghĩa là ít nhứt cũng có 12 triệu độc giả chịu bỏ tiền túi ra mua - biết rằng giá bán rất rẻ. Thế mới biết các nhà xuất bản chuyên ngành, như Harlequin, La Musardine, Blanche, Pocket chẳng hạn, hằng năm hốt bạc chẳng ít thì nhiều (nhiều hơn là ít) nhờ ở loại sách dồn dập mây mưa dành cho nữ giới này.
Chúng ta thử sơ lược duyệt xem tình dục được thể hiện như thế nào trên các trang đó.
Từ lãng mạn…
Phải xác định ngay rằng, trong trường hợp bàn tới ở đây, lãng mạn tuyệt nhiên không hàm nghĩa huê tình kiểu, nói thí dụ, văn chương Pháp đầu thế kỉ XIX hay Tự lực văn đoàn của chúng ta giữa thế kỉ XX vừa qua. Thời ấy, người ta chỉ biết yêu đương trong tinh thần, trong ý tưởng và qua trái tim đập dồn hồi, còn tay chưn thì ngượng nghịu, mắt thì nhìn lá bàng rụng, chớ dám đâu rờ rẫm, mân mê, ngắm nghía các bộ phận đang chờ được thỏa mãn. Thời đổi khác, độc giả khác thì cách biểu hiện nhục dục cũng khác.

Bây giờ người ta lãng mạn một cách thiết thực hơn. Nhưng bởi nhắm tới thành phần phái đẹp dẫu sao cũng còn rụt rè trong tâm thức, chưa hoàn toàn thoát khỏi quán tánh truyền kiếp, nên nhà văn vẫn phải vòng vo đôi chút, nhưng không mập mờ úp mở, mỗi khi tả cảnh trai tài gái sắc quần quật vờn nhau. Các tủ sách cùng loại với tùng thư Passion (Mê li) của Nxb Harlequin đều chuyên lối biểu hiện như vậy. Cố tránh dùng từ ngữ thô… tục, nên mới phác họa cảnh người tình đang cơn hưng phấn như vầy: «Nàng cảm thấy có cái gì cương cứng như nhành củi khô châm chích trên làn da mình», rồi thì hai cô cậu thản nhiên lên giường quấn quít nhau một cách hết sức lịch sự, trang nhã nhưng chẳng kém phần rạo rực, nóng bỏng.
Lấy thí dụ cuốn Brûlures (Nồng cháy – Nxb Pocket) của nữ tác giả Cléa Carmin, với lời đề tặng hàm súc ý nghĩa: «Tặng anh để nhớ tới con người đã thọc lưỡi kiếm sáng ngời vào thân xác em, và hai vị thần Eros và Thanatos không ngừng ngự trị trên cõi đời này».
Qua hai biểu tượng tình yêu Eros và sự chết Thanatos, độc giả đà nghiệm trước được rằng xác thịt sẽ bị dằn xé, đớn đau tới chừng nào. Mà quả thật vậy, câu chuyện diễn ra trước đó ở phòng tiếp tân một khách sạn sang trọng, nàng tình cờ bắt gặp ánh mắt cháy bỏng của một anh chàng «điển trai, cao lớn, lực lưỡng» chinh phục. Thế là nàng bỗng dưng nghe thấy như bị lửa đốt từ đầu gối trở lên, châm ngòi vào vùng kín tựa hồ có ngàn vạn kim đâm. Cùng lúc đó thì chàng chợt thốt lời, giọng nghe «khô ráo» cứ như «cào xé da thịt, khiến cho nàng rin rít ướt». Chàng liền đèo nàng ngay lên phòng trọ. Ở đây, tất nhiên chàng không phí thời giờ vàng ngọc, cởi phăng chiếc xịp của nàng : «Ngọn gió lào xâm nhập sâu thẳm vào thân xác em, thể như mũi kiếm của anh, ngọn giáo của anh, dùi cui của anh hợp sức xô sập cánh cửa của em... »
Để rồi cuối cùng, hồn vía chơi vơi trên mây, nàng không còn biết là «mình sướng thật sự hay đau điếng xuyên suốt da thịt».
... Tới hiện thực
Ở đây nữa cũng vậy, cần phải xác định ngay rằng hiện thực tình dục không đồng nghĩa với bất kì luận thuyết văn chương cũ mới nào. Nó không dính dáng gì tới chẳng hạn như hiện thực huyền ảo kiểu Trăm năm cô đơn của Gabriel García Márquez ở châu Mĩ Latinh hay hiện thực xã hội chủ nghĩa ngự trị một thời gian dài ở nhiều nơi trên nửa thế giới và ở bên ta, và mọi thứ hiện thực khác.
Hiện thực ở đây biểu dương những thèm khát nhục dục thầm kín của phái nữ (xem trở lại đầu bài) một cách trực diện. Nó không cần khoác trên mình những tình tiết rối rắm, những cảnh đời xô đẩy (xem tiểu mục trên đây) mà chỉ trưng bày thực thể duy nhứt mà nó biểu dương : nhục dục, sex(e), và chỉ mỗi món này mà thôi. Trưng bày qua thứ ngôn ngữ không màu mè sơn phết, gọi sự vật bằng tên cúng cơm, ăn khớp với mớ xác thịt trần trụi. Nó không dè dặt, rụt rè, ẩn dụ một cách nên thơ hay dài dòng dây mơ rễ má. Nó không giả đạo đức, chấm chấm chấm đằng sau chữ cái, kiểu con c…, cái l… Nó nói thẳng, từ loại còn hơi chơn chất như: «Hạ bộ của chàng phồng lên tựa một nhành cây sung sức» tới loại hoàn toàn tả thực như: «Chàng có một con chim to tướng hết cỡ». Nhưng cho dầu chênh lệch nhau trong mức độ biểu thị, cả hai đều cùng một cái nhìn thông suốt, không tránh né, không che giấu.
Lấy thí dụ cuốn La Ceinture (Chiếc nịt - Nxb La Musardine) của nữ tác giả Nathalie Ours, không kèm lời đề tặng lắt léo, không khiêu gợi trực tiếp hay gián tiếp. Ngay nhan đề cũng đà trỏ rõ sự vật sắp được trưng bày: cái mà, vào thời trung cổ trước ngày xuất chinh, các chàng hiệp sĩ đều bắt vợ mình nịt kín ở phần dưới phòng khi có kẻ mưu toan chiếm đọat lúc mình xa cửa xa nhà; nó lại còn được minh họa bằng một tấm hình bộ phận đeo nịt in giữa trang bìa. Một cô nường đã đến độ ngũ tuần, hồi xuân khao khát, nhưng không thuộc hạng nghiêng nước nghiêng thành nên chẳng có mống đực nào đoái hoài. Thiếu hụt, nàng đành phải tự mình mơn trớn lấy mình, nhưng chỉ thấy sương sướng vậy thôi chớ không làm sao mãn nguyện tới mức cực cùng như với đàn ông. Nàng bèn tậu một chiếc ceinture de chasteté (Nịt giữ gìn trinh tiết) hầu trói tay mình không để cho nó mân mê nắn bóp suốt một năm trời. Nhốt chặt thèm khát ngày càng dồn nén cho tới lúc… tức nước vỡ bờ mới chịu cởi tung chiếc nịt mà quay cuồng trong trận mê hồn nhục dục chưa từng được hưởng bao giờ.
Và độc giả (nữ) nghe thấy trọn cả mùi vị xác thịt nồng cháy toát ra từ mỗi dòng chữ in trên trang sách.
Không nhắn gởi
Trở lên trên là hai thí dụ điển hình cho loại văn chương sex(e) dành cho phái đẹp ở Pháp. Tác giả không nháy mắt mời gọi độc giả tìm kiếm ý nghĩa ở đằng sau dòng chữ, bởi họ không ẩn dụ điều gì, cũng không nhắn gởi điều gì, mà chỉ biểu dương khoái lạc thân xác, cùng với bề dày nhục dục của nó. Khác hẳn một Mai Ninh kín đáo treo cờ nữ quyền trong cuốn tiểu thuyết Cá voi trầm sát (Nxb Đà nẵng, 2004) hay một Đỗ Hoàng Diệu không thỏa hiệp với xã hội hiện hành trong tập truyện Bóng đè (Nxb Đà nẵng, 2005) ở bên ta chẳng hạn.
Hai phương trời hai cung cách chăng ?
Trần Thiện Đạo
(*) Khái niệm sex (viết theo tiếng Anh-Mĩ) hay sexe (viết theo tiếng Pháp) thường được chỉ định trong tiếng Việt qua các danh từ tình dục, tính dục. Chúng tôi nghĩ, ở đây, nên dùng danh từ nhục dục có lẽ thích hạp hơn.

Và tiểu thuyết phòng the 
của Lê Kiều Như
            Lời blog : Theo Trần Thiện Đạo thì ở VN hiện giờ chỉ có Mai Ninh hay Đỗ Hoàng Diệu viết tiểu thuyết sex như trên, nhưng đã quên một người là Y Ban với cuốn “I am đàn bà”. Mới đây một cô “chân dài váy ngắn” ca sĩ người mẫu thuộc dạng “mầm chòi lá”. Đang cố làm scandal để được nổi danh cũng bằng những hình nóng và tiểu thuyết khiêu gợi tình dục. Bài sau đây trên vietnamnet được nick mrxuanloc trích đăng và có phản hồi :

- Chẳng hiểu ngẫu nhiên hay có chủ ý mà hình ảnh ca sĩ, diễn viên Lê Kiều Như thời gian qua bỗng nhiên “nóng” hẳn lên. Tên tuổi cô luôn được gắn liền với những từ ngữ gợi cảm. Hàng loạt ảnh nude khá “nặng đô” của Lê Kiều Như xuất hiện trên các trang báo, website, gần như “đánh bạt” những đối thủ khác trong trào lưu nghệ sĩ chụp ảnh nude…
Song song đó là những bàn tán xôn xao quanh tiểu thuyết “Sợi xích” – cuốn sách về đề tài phòng the do Lê Kiều Như chấp bút. Người ta không nghĩ rằng một ca sĩ, diễn viên lại chịu bỏ thời gian chạy sô ra để viết tiểu thuyết. Hơn nữa, lại là một cuốn sách có nội dung khá nhạy cảm về cuộc sống phòng the của đôi vợ chồng mà người chồng bị bất lực.
Lê Kiều Như đang muốn tạo một cú sốc chấn động trong làng văn nghệ bằng cách thức mới – một cuốn tiểu thuyết nhạy cảm về đề tài phòng the?
- Tôi không dám nói đó là một việc làm chấn động. Nhưng nó là một bước đột phá mới mẻ để Lê Kiều Như khẳng định một điều gì đó trong hành trình hoạt động nghệ thuật của mình... Khi bước vào lĩnh vực nghệ thuật, tôi không có được một thứ công nghệ lăng xê hoành tráng nào phía sau nâng đỡ, nên tôi phải tự đầu tư chất xám của mình để bước đi.
Cuốn “Sợi xích” của Lê Kiều Như đang trong công đoạn chuẩn bị in và phát hành. Sau khi ra mắt trong nước, Sợi xích sẽ được dịch và phát hành tại Nhật.
PHẢN HỒI
*Những cô gái trẻ này tìm kiếm sự nổi tiếng và tham vọng bằng sự trơ trẽn và ảo tưởng.Và những tờ báo mạng chính thống như Vietnamnet đang cổ vũ cho những ảo tưởng đó.
Ai là “mọi người” ở đây công nhân những hình ảnh trơ trẽn ở trên và cho đó là sự xả thân vì nghệ thuật ? Ai cũng cho phép mình mang hết bản năng “con “ra mà phơi trước “người“ thì xã hội văn minh loài người sẽ đi về đâu.? Cái đẹp của người phụ nữ luôn luôn là ở sự gợi mở kín đáo ,sự khám phá từ xa chứ không phải sự trần truồng.
Nếu xã hội chúng ta không điều chỉnh được những hành vi-hiện tượng quái gỡ này thì chí ít nhất những bậc sinh thành cũng nên biết ngượng ngùng một chút chứ !
Mrxuanloc
                                                                                                  


23/12/2009

CHUYỆN KHỈ GIÓ


Ngọc Sơn điên hay tỉnh ?

Một tên ca sĩ “rởm” nhưng không hiểu sao vẫn tồn tại trên đất Sài Gòn cả hai chục năm nay, dù đời ca hát chưa có gì để đời, và thường tạo mấy thứ scandal nhố nhăng để tự đánh bóng mình cho thiên hạ chú ý.

Theo tin báo chí mới đây cho biết, trong những ngày gần đây, dân mạng lại xôn xao vì những lời phát biểu của tên ca sĩ Ngọc Sơn ở diễn đàn paltalk trên mạng Internet. Khác hẳn những lần trước - là những lời tục tĩu, vô văn hóa, phản cảm, thì lần này, Ngọc Sơn đã ngang nhiên "chửi thẳng" những nhà lãnh đạo Đảng và nhà nước ở ngay tại quê nhà. Thật điếc không sợ súng !
Nhưng chuyện Ngọc Sơn phát ngôn chính trị chính em chúng ta không bàn tới,  mà chỉ ghi nhận các bình luận của báo chí mới đây lên tiếng : Phải chăng, cái bệnh kiêu căng, cao ngạo của Ngọc Sơn đã... hết thuốc chữa ?! Hay tên ca sĩ này mắc bệnh tâm thần ?
Nhắc đến Ngọc Sơn, dư luận thường cho rằng đó là "chuyện dài 1001 tập" bởi lẽ không như những ca sĩ khác, khi biết mình bị tán phát ảnh "nóng", hoặc những clip video ghi lại chuyện "riêng tư" lên mạng Internet, thì hầu hết họ đều lo lắng, tức giận, đồng thời tìm cách để thanh minh. Tuy nhiên, nói một cách không ngoa, Ngọc Sơn lại coi đó là một trong những biện pháp hữu hiệu nhất để hâm nóng tên tuổi vốn đã đi vào tàn lụi khiến trên nhiều diễn đàn thông tin, cái tên Ngọc Sơn đã được thay bằng "ca sĩ biến thái", "ca sĩ dâm tặc".
Chuyện Ngọc Sơn tạo scandal là chuyện... xưa như trái đất ! Từ những scandal rất "nhẹ cân" như trong lúc chờ làm thủ tục ở sân bay Tân Sơn Nhất, tự nhiên anh ta đẩy mấy cái valy hành lý sang một bên, cởi sơ mi ra, trên mình chỉ còn độc chiếc áo thun ba lỗ. Tiếp theo la lên: "Ngọc Sơn tranh thủ thời gian để tập thể dục", rồi chống tay xuống... hít đất trước con mắt ngạc nhiên của hàng trăm người, hoặc anh ta khoe đọc thông nói thạo 5 ngoại ngữ : Anh, Pháp, Đức, Nhật, Hoa, mà hầu hết là "tự học". Ngọc Sơn nói, mình học lúc ngồi trên xe đi từ điểm biểu diễn này đến sân khấu khác. Nếu quả thật như thế thì những cô, cậu học sinh ở các trung tâm ngoại ngữ phải kêu anh ta bằng... cụ.
"Nặng ký" hơn chút nữa, kỷ niệm sinh nhật lần thứ 40, Ngọc Sơn tuyên bố sẽ làm từ thiện bằng cách phát cho bà con nghèo 2 tấn gạo. Địa điểm phát được tổ chức ngay tại nhà anh ta trên đường Sương Nguyệt Ánh. Kết quả : dân phòng phải đến giải tán đám đông và chỉ có rất ít người là nhận được gạo.

Ngọc Sơn "nổ": "Tôi sẽ bán chiếc sim điện thoại của tôi với giá 160 triệu. Tất cả số tiền ấy tôi sẽ dành để làm từ thiện", hoặc: "Căn nhà tôi đang ở, tôi bán nó với giá 5 triệu USD, lấy tiền giúp người nghèo". Thế nhưng từ bấy đến nay, đã hai, ba mùa xuân có lẻ mà số máy này anh ta vẫn còn xài. Còn căn nhà anh ta vẫn ở bởi lẽ nếu có 5 triệu USD, chẳng ai điên đi mua căn nhà dị hợm đó. Báo chí thắc mắc, Ngọc Sơn phán : "Nếu ai bỏ tiền ra mua căn nhà thì tôi vái người đó làm "thánh sống" luôn...", và : "Lúc này viết bài khen thì không ai đọc đâu, mà phải chửi bới dữ người ta mới đọc".
Ở Ngọc Sơn, cái "tật" lớn hơn "tài" bởi lẽ cứ hễ cảm thấy tên tuổi của mình bắt đầu chìm xuống, thì anh ta liền tạo ra một scandal nhằm lôi nó lên. Hai scandal nổi đình nổi đám nhất vẫn là chuyện Ngọc Sơn đi hiến xác cho Trường đại học Y Dược thành phố, và chuyện một clip video ghi lại hình ảnh của anh ta cùng một cô gái, trong đó anh ta diễn trò "con heo" tại phòng riêng, được tung lên mạng Internet.
Bình thường, những người có tấm lòng hiến xác cho khoa học thường thực hiện việc này rất lặng lẽ - thậm chí ngay cả thân nhân họ cũng không biết. Riêng Ngọc Sơn, anh ta chụp hình và tuyên bố búa xua : "Con người sinh ra từ cát bụi, lìa trần thì cũng trở về với cát bụi. Nếu đem thân xác đi chôn vùi trong lúc các trường y họ thiếu tiêu bản người để thực tập và nghiên cứu khoa học thì phí phạm quá..." khiến ai chưa hiểu rõ về Ngọc Sơn, ắt hẳn sẽ cảm phục vô cùng.
Thế nhưng, nói vậy mà không phải vậy. Lúc được hỏi động cơ nào dẫn đến việc tự nguyện hiến xác, anh ta trả lời tỉnh queo : "Tại lúc này rảnh, không có gì làm thì đi hiến vậy mà".
Riêng về clip video diễn trò "con heo", gần một tuần sau khi sự việc xảy ra, anh ta mới giải thích rằng nó nằm ngoài sự kiểm soát của anh ta, rằng khi anh ta âu yếm bạn gái, anh ta không biết webcam đang mở, rằng có kẻ tống tiền anh ta : "Lúc đó tôi cũng chưa biết bị quay lại. Mãi về sau, khi tôi mở riêng cho mình một room có tên Star World's MTV với nhiều người tham gia thì tôi bị hăm dọa. Một chatter (người chat trên mạng) có nickname là bupblegun đã đề nghị tôi trả cho họ 5.000 USD thì họ sẽ tha cho tôi. Còn không họ sẽ bôi nhọ tôi và hạ nhục tôi bằng mọi cách".
Thế nhưng, ai mà tin nổi những lời trần tình này khi mà cũng ngay trên Star World's MTV, Ngọc Sơn đã nhiều lần tuyên bố những câu rợn tóc gáy, đại loại như : "Ai vào đây chơi là phải... tuột quần, cởi áo...", hoặc "phải vạch..., bành...". Chơi bạo hơn, anh ta rên rỉ thủ dâm trước hàng trăm chatter.
Lúc dư luận đặt dấu hỏi đâu là sự thật, Ngọc Sơn phán : "Chuyện đó mà nói sớm thì mất vui. Báo chí cứ viết theo kiểu lập lờ, càng lập lờ tung hỏa mù thì càng vui dữ "(?!). Bên cạnh đó, anh ta còn khẳng định : "Có ai làm gì được tôi đâu. Công an với báo chí là thương tôi lắm. Bắt tôi là "lỗ" đấy (?!)".
Theo những gì mà anh ta tâm sự, thì từ nhỏ Ngọc Sơn rất hiếu động, đã mơ ước điều gì là quyết tâm thực hiện bằng được. Mặc dù thân sinh anh ta muốn anh ta theo nghề giáo, nhưng Ngọc Sơn lại chọn nghề diễn viên. Những năm tháng ở Bạc Liêu, chiếc nôi của bài vọng cổ "Dạ cổ hoài lang" đã khiến cho niềm đam mê nghệ thuật của Ngọc Sơn càng thêm cháy bỏng. Cùng mấy người bạn, lập nhóm đờn ca tài tử và năm 1987 rồi lên Saigon, theo học lớp đào tạo diễn viên kịch nói tại Trường Nghệ thuật Sân khấu 2 (nay là Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh). Năm 1988, Ngọc Sơn thi vào khoa Thanh nhạc Viện Nghiên cứu âm nhạc Việt Nam rồi từ đó, cái tên Ngọc Sơn bắt đầu xuất hiện trên sân khấu ca nhạc Nhà Văn hóa quận 10.
Nổi tiếng với nhiều tai tiếng hơn là ca hát trên sân khấu. Ngọc Sơn dính vào vụ thác loạn trong đêm sinh nhật của Pierre Tân, một "Việt kiều" Mỹ, rồi chuyện cô này, cô kia gửi đơn thưa anh ta về tội xâm hại tình dục, đến việc anh ta hát những bài hát ca ngợi người lính chế độ cũ và bị kết án tù 8 tháng 12 ngày. Lần nào cũng thế, anh ta xin "rút kinh nghiệm" nhưng khốn thay, với Ngọc Sơn thì chẳng kinh nghiệm nào giống kinh nghiệm nào.

Trên diễn đàn paltalk, một người có nickname là Q., đã lên tiếng tố cáo Ngọc Sơn như sau : "Lúc em qua nhà, nó không mặc gì hết. Nó ôm em, hôn em, kêu em là... bà xã ! Nó bảo em đi tắm rồi cho em uống thuốc gì đó mà nó kêu là thuốc bổ, uống vô khỏe liền. Sau đó nó đi diễn, em thấy chóng mặt quá, em xuống kêu 2 người làm cho em về nhưng 2 người làm khóc, nói là nếu cho em về thì nó sẽ đuổi việc họ. Đi diễn về, nó cho em uống rượu, sau đó em ngủ không biết gì nữa. Tỉnh dậy là... "xong" rồi ! Nó nói em may mắn lắm mới được ngôi sao ca nhạc ngủ...".
Chưa hết, khi trao đổi với một nữ phóng viên của một tờ báo điện tử, Ngọc Sơn đã trắng trợn phán rằng : "Anh là người thích giật gân. Em vô paltalk đi, những gì bí mật trong chăn gối của anh, em sẽ biết hết". Khi cô phóng viên này hỏi : "Vậy là anh không có quần áo gì hết, anh cho người ta coi hả ?", thì Ngọc Sơn cười khùng khục : "Ừ, anh thích giựt gân cho người ta coi chơi vậy đó". Khi biết một người định gửi hồ sơ về những hành vi vô văn hóa của anh ta đến một tờ báo, Ngọc Sơn dọa : "L. mà gởi hồ sơ cho báo T. là họ bắt ngay. Anh Ba không đùa đâu, lên báo T. là họ bắt ngay liền đó".
Đỉnh điểm của việc "hết thuốc chữa" là khi ca sĩ Ngọc Sơn khai sinh ra một diễn đàn trên mạng Internet, có tên Star World's MTV. Mặc dù anh ta quảng cáo, rằng đây là một sân chơi âm nhạc nhưng thực chất, nó là một nơi thác loạn căn cứ vào tuyên bố của Ngọc Sơn : "Chơi trong room Star World's MTV, là phải show... show... (những chữ trong dấu... chúng tôi tự ý bỏ đi vì nó quá thô tục) như thế mới là người đàng hoàng lịch sự và không có cha mẹ, nếu có cha mẹ thì cút đi".
Chưa hết, khi một nữ chatter là "Việt kiều" Mỹ, có nickname là V., diễn trò thủ dâm trước sự chứng kiến qua webcam của gần 300 người, Ngọc Sơn đã dõng dạc tuyên bố : "Ngọc Sơn đại diện cho cả dân tộc, úp mặt vào... của V.".
Star World's MTV là sự kết hợp giữa ca sĩ Ngọc Sơn và một "Việt kiều" Mỹ tên Hồ Quý Ngọc. Ông "Việt kiều" đã đặt ra những giải thưởng "xanh", "tím", trị giá từ 50 đến 200 USD, nhằm mục đích dụ dỗ những cô gái trẻ người non dạ, trực tiếp phô diễn thân thể mình qua webcam, hoặc qua hình ảnh chụp lại từ webcam cho thiên hạ... chiêm ngưỡng, chưa kể thỉnh thoảng họ lại còn tổ chức những "sexy live show”, hoặc lập ra "tân chính phủ" với những chức tước kêu như chuông "tổng thống", "phó tổng thống", "thủ tướng"... Đó cũng là nơi mà Quý Ngọc kêu gọi mọi người Việt ở nước ngoài góp tiền, để ông ta mang về Việt Nam làm... từ thiện. (trích từ T2T)

LỜI BÌNH
Đúng là một tên ca sĩ tâm thần đang sống nhỡn nhơ ở ngoài nhà thương điên Chợ Quán hay Biên Hòa. Ai gặp coi chừng bị hắn cắn là thành kẻ điên có ngày.

DÂN CẦU BA CẲNG  
(trích lục bài gửi đăng)



18/12/2009

Nhà văn THANH NAM



THANH NAM
TRỌN ĐỜI 
SỐNG CHẾT 
VỚI 
VĂN CHƯƠNG !
 - Bài NGUYỄN THIẾU NHẪN

Khoảng năm 1966, tôi đang cộng tác với nhật báo Dân Đen của ông Nguyễn Duy Hinh có tòa soạn tại đường Lê Lai, Sàigòn, thì tờ báo này bị đóng cửa. Thất nghiệp khoảng một tháng tôi được anh Trần Văn Sơn rủ đi làm nhật báo Miền Tây của nhà văn An Khê - Nguyễn Bính Thinh. Tòa soạn báo này đặt ở trên đường Thủ Khoa Huân, Cần Thơ. Báo do nhà văn An Khê đứng tên chủ nhiệm nhưng hình như do vốn của ông Nguyễn Trung Thành là chủ nhiệm nhật báo Tia Sáng lúc bấy giờ.
Anh Trần Văn Sơn, bút hiệu Tyca, đưa tôi đến gặp anh Trương Hồng Sơn là Giám đốc của nhật báo Tia Sáng. Anh Trương Hồng Sơn không có viết lách gì nhưng lại là người tổ chức ban biên tập của nhiều tờ báo tại Sàigòn lúc bấy giờ (kể cả tờ Miền Tây).
Chính tại tòa soạn báo Tia Sáng ở đường Phát Diệm, tôi đã gặp và quen biết với nhà văn Thanh Nam. Qua giới thiệu của anh Ngô Tỵ, Tổng thư ký tòa soạn báo Tia Sáng, Thanh Nam cười cười, nói với tôi :
- Qua quán kiếm bia uống.
Trước khi đi, Thanh Nam còn ngoái lại hỏi Ngô Tỵ :
- Chốc ông có qua không?
Ngô Tỵ đang cắm cúi làm tin, nói không nhìn lên :
- Làm tin xong tôi qua, nhưng không chắc. Bữa nay có bạn mới, ông đâu có sợ… độc ẩm.
Ở cái quán cà phê kế tòa soạn, anh Thanh Nam và tôi ngồi ở cái bàn trong góc quán. Quán lèo tèo với ba, bốn cái bàn gỗ. Một thùng gỗ có bọc nhôm trên mặt chất đầy nước ngọt, si-rô, ở một phía có đặt chiếc hỏa lò bằng đất, bên trên là ấm nước bằng nhôm, bên trên có chiếc ấm nhôm khác với chiếc vợt lọc cà phê đặt trên miệng ấm đang bốc khói.
Cô chủ quán người Hoa với chiếc trán vồ bướng bỉnh giống như cô đào chiếu bóng Trịnh Phối Phối lúc bấy giờ rất nổi tiếng với phim kiếm hiệp Thần Kiếm Kim Yến Tử đóng chung với tài tử Vương Vũ.
Không nói không rằng, cô ta khệ nệ khiêng một “kết” bia sơn màu vàng có hình con cọp sơn đỏ : một “kết” mười hai chai bia “33” để dưới gầm bàn. Kế, trở về cái thùng nhôm, chặt đá để vào hai cái ly cối và mang lại bàn chúng tôi. Vẫn không nói không rằng. Lại trở lại thùng gỗ bọc nhôm và trở lại bàn chúng tôi với chiếc dĩa bên trên có đựng mấy bịch ny lông me khô ngào đường. Cúi xuống lấy hai chai bia, khui nắp và để trên bàn. Anh Thanh Nam rót bia ra ly, khuấy khuấy cục đá chạm vào thành ly nghe lanh canh, nâng ly bia lên :
- Uống đi, cậu.
Đó, như vậy là buổi đầu chúng tôi quen nhau. Anh Thanh Nam nói rất ít. Hình như hôm đó tới chai bia thứ hai thì tôi bắt đầu đọc bài thơ “Thu tưởng nhớ” của anh.

Mùa Thu đây rồi sao
Với mây bay lành lạnh
Cho giấc tròn chiêm bao
Ngẩn ngơ từng dư ảnh.
oOo
Thương những chiều Thu xưa
Hồn trong những nắng ngọc
Yêu người và làm thơ
Mộng dài theo song tóc.
oOo
Thương những lần gặp nhau
Thẹn bừng lên đôi má
Mừng yêu nhìn rất lâu

Vào mắt em biển cả.
oOo
Thương những buổi giận hờn
Hai tay ôm mặt khóc
Người yêu chiều chuộng hơn
Vì thua đôi hạt ngọc.
oOo
Hôm nay Thu rồi sao?
Có chi làm xao xuyến
Chuyện ngày xưa ngọt ngào
Chỉ mình tôi tưởng niệm.
                          (Ghi lại theo trí nhớ)
Anh có vẻ thích thú, gật gù :
- Cậu thuộc cả bài thơ ấy à?
Anh nói với tôi về những ngày còn nhỏ sống ở miền Bắc lúc anh sinh hoạt trong đội thiếu niên tiền phong, thời anh còn đội mũ chào mào. Anh cắt nghĩa cho tôi nghe mũ chào mào ở trong Nam gọi là mũ ca-lô. Tôi cũng nhớ là mình có một chiếc mũ ca-lô màu vàng để đội trong những ngày lễ lạc, đứng trước các quan khách hồi thời tiểu học.
Thanh Nam là một “nhà văn miền Bắc đề tựa tập thơ cho một nhà thơ miền Nam” - hình như trong tập thơ “Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím” của nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà anh đã viết như thế.
Một hôm nào đó, tôi và anh ghé vào một sạp bán thuốc lá mua thuốc. Một đứa bé đánh giày xách cái thùng gỗ, chạy theo hỏi:
- Chú, chú, sau này thằng Lập nó có lấy con Lài không chú?
Hình như thằng Lập, con Lài là những nhân vật trong phơi-ơ-tông “Mưa Đêm Tỉnh Nhỏ” mà lúc bấy giờ anh đang viết trên báo Tia Sáng thì phải. Tôi không nhớ câu trả lời của anh về tương lai của nhân vật cho độc giả của mình là thằng bé đánh giày.
Tôi còn nhớ là sau đó, ở cái quán cà phê ở góc đường Phát Diệm - Trần Hưng Đạo, anh đã nói với vẻ thích thú về những đứa bé đánh giày đón đường hỏi anh về tương lai của các nhân vật trong cái truyện dài đang viết.

Hình như thời gian đó Thanh Nam và Mai Thảo là hai nhà văn trong số những nhà văn có nhiều phơi-ơ-tông đăng trên nhật báo nhất. Và hình như cả hai đều là những nhà văn sống bằng ngòi bút của mình, không giống như một số nhà văn khác nghề cầm bút chỉ là nghề tay trái. Cũng có người nói với tôi là hai nhà văn này không biết đi xe đạp hoặc xe gắn máy mà chỉ có ngồi xe xích lô ! Không biết có đúng vậy không?
Trong thời gian tôi cộng tác với nhật báo Miền Tây, lúc đó Thanh Nam viết phơi-ơ-tông “Chuyện Một Người Con Gái Ở Sàigòn”. Anh viết bài trên mặt sau của bản tin Việt Tấn Xã. Chữ viết của anh đẹp và đều. Chính ở căn gác ở tòa soạn báo Tia Sáng, tác giả Mưa Đêm Tỉnh Nhỏ đã cho những nhân vật của mình : những thằng Lập, con Lài… ra đời. Những nhân vật bình thường của đời sống bình thường trong một xứ sở mà chiến tranh kéo dài dai dẳng cũng đã trở nên bình thường, quen măt.
Cuối năm 1967, vì một lý do riêng, tôi không còn cộng tác với nhật báo Miền Tây. Năm sau, nhận được lệnh nhập ngũ khoá 26 trường Võ Bị Thủ Đức. Thế là tôi từ giã cái nghề ký giả là cái nghề mà hình như lúc còn sống nhà văn Chu Tử gọi là cái nghề “raté” nhất – hình như ở đâu đó nhà văn Chu Tử đã viết là những người làm nghề này tại vì không biết làm cái nghề nào khác (?!), theo học nghề sử dụng súng, dao, giết người để khỏi bị người khác giết. Dù gì thì trong cuộc nội chiến, ngoại khiển tôi cũng đã làm tròn cái bổn phận mà người ta vẫn gọi một cách văn chương, hoa mỹ là “bảo vệ những vườn khoai, nương sắn, những tiếng hát trên nương chiều, những bông hoa ngọc lan thơm ngát phơi mình dưới sương khuya”…
Thỉnh thoảng tôi cũng có gặp lại và nhậu la-de với anh Thanh Nam. Cũng ở cái quán kế tòa soạn báo Tia Sáng. Vẫn cô chủ quán người Hoa mà tôi đặt tên Tiểu Muội. Mỗi lần nhậu cũng chỉ với me khô ngào đường đựng trong bịch ny-lông hoặc với trái sê-ri màu xanh đỏ chua chua, ngọt ngọt. Và nếu lần nào tôi không có tiền thì anh Thanh Nam lại ký sổ ghi nợ bằng tiếng Tàu.
Sau đó, vì những sôi động của chiến cuộc, tôi rất ít gặp lại anh. Cho đến khi đọc một tờ báo văn nghệ nào đó loan tin là anh đã cử hành hôn lễ với nhà văn Túy Hồng. Hình như là đám cưới được tổ chức tại nhà hàng Mỹ Cảnh. Và hình như bản tin cũng có viết thêm là tiền bạc để tổ chức đám cưới do bạn bè đóng góp.
Cho đến sau ngày 30/4/75, tôi làm nghề đong rượu và bán… nước trà đá ở một quán nhậu do người bạn của vợ tôi hợp đồng với công ty ăn uống của một Tỉnh nọ. Nhiệm vụ của tôi là đong rượu thuốc ngâm trong một cái khạp da bò ra chai một xị, hai xị và bưng trà đá cho khách. Quán nhậu chuyên môn bán gỏi gà, lòng heo phá lấu. Thỉnh thoảng tới mùa chim cũng có bán chim óc cao, chim mỏ nhác rô ti. Bà chủ là người bán cháo gà nổi tiếng trước năm 1975. Cơ ngơi, nhà cửa hiện còn là do một tay bà bán cháo gà.
Không hiểu do bà có tay buôn bán hay cái nghệ thuật luộc gà, chặt gà, trộn gỏi như thế nào đó mà quán của bà rất là đông khách.
Nếu không có chuyến vượt biển chắc là tôi cũng bị bắt trở lại nhà tù, hoặc bị chết bởi ba cái rượu bọt mía. Số là quán nhậu bình dân, mở cửa từ 4 giờ chiều, tới đâu khoảng 8, 9 giờ tối là đã bán hết vì khách bình dân ăn nhậu rất đông. Và trong cái đám khách bình dân ăn nhậu đó : những cựu trung úy đạp xe lôi, cựu đại úy đạp xe đạp ôm, cựu thiếu tá đạp xe ba gác, vá xe đạp, chạy mánh… toàn là bạn bè quen biết với anh chàng bán nước trà đá và đong rượu là tôi. Tôi chỉ yên tâm bán nước trà đá có tuần lễ đầu. Tuần lễ thứ hai, quán vừa mở cửa, tôi đang ở sau quán đong rượu ra những chai một xị, hai xị thì cô thư ký của công ty ăn uống bước vào, cười cười đưa cho tấm giấy, đọc thấy hàng chữ : “Đại ca, đàn em là Hai què chờ đại ca ở bàn số 4”. Bữa khác, đang loay hoay chặt nước đá ở phía sau quán, chợt giật mình khi nghe câu nói dễ ở tù : “Kính chào Đại tá!”, quay lại thấy người bạn đang đứng ở thế nghiêm đưa tay chào.

Chính trong thời gian này, tôi biết được tin tức về nhà văn Thanh Nam. Số là một hôm tôi giúp bà chủ quán bỏ chuối khô vào cái khạp ngâm rượu thuốc gồm có sâm qui, sâm đại hành, và mấy cái dây thần thông quỉ quái gì đó, tôi tình cờ đọc được bài viết có nói về nhà văn Thanh Nam trên tờ Tuổi Trẻ dùng để gói chuối khô. Tờ báo có bài viết về “đời sống văn nghệ sĩ ở nước ngoài”. Tôi nhớ trong bài viết này có đề cập tới hai người : người thứ nhất Võ Phiến, và người thứ hai là Thanh Nam.
Tôi sững sờ khi đọc đến tin Thanh Nam không còn nữa!
Nhà văn đã giã từ những “Đêm Mưa Tỉnh Nhỏ”, đã chia xa với những “Buồn Ga Nhỏ” để đi về “Cánh Đồng Xanh Phía Dưới” của cõi ngàn thu tịch mịch.
Những bài thơ báo Tuổi Trẻ trích từ tập thơ “Đất Khách” của Thanh Nam. Những đoạn trích riêng rẽ, cố ý chứng tỏ cái tâm trạng tuyệt vọng, chán chường của văn nghệ sĩ ở hải ngoại. Tôi xin chép lại một vài đoạn (theo trí nhớ) mà tờ Tuổi Trẻ đã trích :
“… Ta như giông bão tan rồi họp
Trôi nổi còn hơn sóng đại dương
Lận đận bên trời chung một lứa
Say càng chua xót, tỉnh càng thương…
oOo
… Tuyết đổ dầy thêm, đêm lạnh buốt
Người về phòng nhỏ bóng cô đơn
Mở chai bia lạnh thay cơm tối
Ngồi đọc thư nhà lệ chứa chan”.
Năm 1987, định cư ở Des Moines, thủ phủ tiểu bang Iowa, một tiểu bang miền Trung Tây Hoa Kỳ, qua nhật báo Người Việt do nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, tổng thư ký của tờ báo này gửi, tôi có đọc những bài viết của nhà văn Túy Hồng viết về người chồng quá cố của mình.
Qua các bài viết này, tôi mới biết là qua Mỹ, nhà văn Thanh Nam vẫn tiếp tục làm báo Việt ngữ. Trong một bài tổng kết văn học của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc viết đại ý : “Võ Phiến, Thanh Nam và Lê Tất Điều là ba người có công nhất trong việc giữ lửa trong thời kỳ đầu cho nền văn chương Việt Nam ở hải ngoại”.
Năm ngoái, nhà văn Túy Hồng cũng đã viết bài “Anh Có Còn Yêu Em Không?” đăng trên tạp chí Thế Kỷ 21. Bài viết vẫn là những kỷ niệm về người chồng quá cố. Mới đây, trên tạp chí Sóng ở Canada, nhà văn Túy Hồng lại cho nhân vật truyện của mình nhận xét về người chồng quá cố, đại ý : “Người suốt đời ăn chơi, nhậu nhẹt như Thanh nam mà còn viết lời bản nhạc “Suy tôn Ngô Tnổg Thống” với nhạc sĩ Ngọc Bích, tức là người có tinh thần quốc gia…”
Hình như tác giả “Những Sợi Sắc Không”, “Tôi Nhìn Tôi Trên Vách” lúc nào cũng sống với những kỷ niệm về người chồng quá cố.
Thanh Nam là thư ký tòa soạn, là chủ bút các tạp chí Hiện Đại, Văn Học Nghệ Thuật… và là người phơi-ơ-tông thuộc loại nhiều nhất cho các nhật báo ở Sàigòn trước năm 1975. Sang Mỹ, anh lại tiếp tục làm tờ Đất Mới ở Seattle, tiểu bang Washington. Trước năm 1975, anh đã xuất bản tập truyện ngắn Buồn Ga Nhỏ và nhiều truyện dài đăng báo. Đã xuất bản tập thơ Đất Khách ở Hoa Kỳ và đang viết dở dang hồi ký Hai Mươi Năm Làm Báo (theo nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc).

Những truyện ngắn, truyện dài và thơ của Thanh Nam không xuất sắc, nổi bật đến độ gây tiếng vang ồn ào. Theo tôi, hình như cái đời sống của anh, anh đã là nhà văn, nhà thơ. Anh sống không tính toán với anh em. Có lần lãnh lương ở tòa soạn báo Tia Sáng, ra quán cô Tiểu Muội, tôi thấy anh đưa hết số tiền nhuận bút vừa lãnh hình như là 10 ngàn đồng để trả tiền bia. Đó là lần đầu tiên tôi nghe cô chủ quán mỉm cười và nói với cái giọng lơ lớ : “Thôi còn thiếu 10 đồng bớt cho ông nhà văn đó”. Lại cái chuyện cưới vợ bằng tiền của anh em nhà văn, nhà báo đóng góp vào cũng đã là văn nghệ ra phết !
Trong thời gian quen biết, nhậu nhẹt, tôi không thấy anh có cái kiêu ngạo, làm-dáng-ra-vẻ-nhà-văn. Văn chương, chữ nghĩa của anh cũng giản dị, bình thường như cuộc đời. Như thằng Lập - như những đứa bé đánh giày. Như con Lài - như những đàn bà, con gái đã phải cho-mượn-cuộc-đời. Như những Năm Xe Ngựa, những Buồn Ga Nhỏ, như Bài Hành Bốn Mươi. Và ngậm ngùi như tiếng thơ Đất Khách !
Như đã viết, văn chương chữ nghĩa của Thanh Nam bình thường như đời sống. Nhưng chẳng phải kể những câu chuyện bình thường với giọng văn bình thường, giản dị một cách lương thiện là điều mà Hemingway, nhà văn đoạt giải Văn chương Nobel, đã mong muốn, hay sao?
Anh Thanh Nam đã đi về bên kia cõi đời. Mọi điều bây giờ, đối với anh, chỉ là chuyện bọt bèo.
Bài viết này không phải là một bài phê bình văn học hay một tổng kết về sự nghiệp văn chương của một nhà văn, nhà thơ, nhà báo. Tôi không phải là, và cũng không đủ khả năng, làm ngự sử văn đàn.
Bài viết chỉ là đôi điều kể lể về một người viết văn, làm thơ, làm báo đã trọn đời sống chết với văn chương, chữ nghĩa mà tôi đã có thời quen biết. Chỉ mong được như là nén hương thắp muộn gửi đến linh hồn người quá cố. Và là lời chia buồn trễ tràng - quá trễ tràng, xin gửi tới chị Túy Hồng mà nỗi buồn mất mát chắc hẳn khôn nguôi suốt quãng đời còn lại.

NGUYỄN THIẾU NHẪN